Nhà tranh Thư Sinh

Cõi lòng ta rộng mở đón muôn loài
Ta yêu cuộc đời và yêu cả chông gai...

Thứ Hai, 10 tháng 4, 2017

Sáu năm

Sáu năm, biết bao nhiêu kỷ niệm vui buồn, tất cả những khoảnh khắc đặc biệt đều bên nhau, cảm giác bình yên và ngọt ngào

....
Hôm nay lang thang đọc thấy đoạn này của luật sư Lê Luân:


"CHỌN LỰA

Thực sự, tôi biết, tôi sẽ không bao giờ trở thành một chỗ dựa vững chắc cho một người đàn bà bằng cuộc sống gia đình nếu tôi trót có hôn nhân. Tôi có thể nuôi và dạy những đứa con của mình thật tốt, nhưng thật khó lòng để có thể làm điểm tựa cho một tâm hồn khác ở bên tựa vào.


Đó là lý do, tôi không muốn ai bước vào cuộc đời tôi, không muốn ai phải chịu đựng những thiệt thòi hay khổ hạnh khi ở cạnh tôi, nếu không may có điều không hay xảy ra với mình.

Và tôi muốn được tự do để sống và cống hiến những gì có thể cho cuộc đời này, đến hơi thở cuối cùng, cho những gì tôi hằng mong mỏi và trót nợ lại cuộc đời ngay từ khi được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất nhiều đau thương và mất mát tôi đang phải chứng kiến hôm nay.

Và vì thế, tôi chỉ mong muốn có một đứa con là thế hệ của chính mình, để có thể an tâm mà làm việc bằng tất thảy những gì tôi đặt trọn niềm tin vào đó."


Thứ Ba, 17 tháng 1, 2017

...!

Hai kẻ lụy nhau bởi chữ tình
Yêu không toan tính hết thông minh
Vui buồn hờn giận vì người khác
Yếu đuối con tim chẳng của mình

Bước chân lang bạt tháng ngày dài
Quán trọ ven đường đón ánh mai
Hoang hoải cồn cào bao nỗi nhớ
Lo em thao thức ngóng trông hoài

Rượu uống thâu đêm chẳng thể say
Đọng nơi đầu lưỡi chút men cay
Bờ môi khao khát nụ hôn ấm
Muốn được ôm em để lấp đầy

Xa nhau vẫn giữ trọn yêu thương
Mong nhớ theo vào mỗi giấc trường
Gặp lại trong vòng tay hạnh phúc
Ngọt ngào hơi thở mãi còn vương.

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2016

Muộn



        Gặp nhau trong cõi nhân gian
        Quen nhau giữa chốn ngổn ngang bụi trần.
        Duyên chi duyên lạ duyên lùng,
        Nợ chi nợ đến mịt mùng tơ loan...
        Thương nhau bởi cảnh trái ngang,
        Yêu nhau với những hỗn mang nỗi niềm.
        Gắn chặt nhau tại nghiệp duyên,
        Để rồi hạnh phúc, muộn phiền đều chia...

                                                     (QH_2016)









Thứ Hai, 11 tháng 7, 2016

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016

Mưa

          Trời mây vần vũ
          Mưa phủ tứ bề
          Buồn gì mà khóc lê thê!?
          Ngồi trong quán vắng nghĩ về "dấu yêu"....!







Thứ Hai, 16 tháng 5, 2016

BÙI VIỆN-KHU PHỐ TÂY


Saigon bất chợt mưa...

Cuộc biểu tình vì cá, vì biển, vì sự sống và sự minh bạch...cũng vừa tan trong sự ngổn ngang, hụt hẫng...

Nhiều anh chị em còn đang kẹt lại trong đồn Công an. Họ bị bắt vì đòi quyền SỐNG trong môi trường sạch, dưới một thể chế Chính quyền minh bạch. Nhiều anh chị em vẫn kiên trì đòi người. Rải rác đồn nọ, đồn kia... Tất cả anh em đều ít nhiều mệt, đuối, đói...

Cách đây mấy phút thôi, ở vài ngã tư chính dẫn vào khu Bến Thành, Quận nhất... vài chiếc áo xanh áo vàng vẫn đứng chốt với hàng rào kẽm gai... Nhiều ánh mắt thừ ra sau một ngày dài mệt mỏi, căng thẳng và trống rỗng...

Tôi và vài người bạn đã tìm được một chỗ trú mưa rồi. Nhưng bất giác nhìn nhau, trăn trở:
CHÚNG TA (CẢ HAI PHÍA) ĐANG LÀM CÁI GÌ ĐÂY?!

1. Các anh sinh ra để bảo vệ người dân, bảo vệ an toàn cho một xã hội phát triển Văn minh, thịnh vượng.
Vì sao hôm nay các anh lại dãi nắng dầm mưa, căng sức ra để chống lại nhân dân, rào chắn cản đường người dân đi cất lên tiếng nói về QUYỀN được SỐNG của tất cả chúng ta?
Vì sao rạng sáng rồi, các anh không về với vợ đẹp con ngoan, mái ấm yên bình, mà vẫn đứng thừ ra giữa các giao lộ, nhìn lác đác xe cộ qua lại một cách trống rỗng và mệt mỏi như thế?!

2. Còn chúng tôi, từ những tiểu thương, nội trợ, hoặc những đứa cử nhân, thạc sĩ, đến luật sư, nhà báo, nhà giáo, nhà văn, bác sĩ, kỹ sư, doanh nhân hay các vị Cha xứ nhân từ bác ái, các em sinh viên học sinh trẻ trung, xinh đẹp đầy nhiệt huyết... vì sao lại phải đi trong bất an, lo lắng, đề phòng thường trực sự tấn công, đánh đập, cướp giật, bắt bớ vô cớ...giữa lòng thành phố thân yêu mà chúng tôi đang ngày ngày góp sức, góp công, góp thuế để dựng xây??
Vì sao chúng tôi không ngồi Văn phòng máy lạnh, máy tính Internet tốc độ cao, sách vở báo chí đầy kệ, cafe ngon với bánh ngọt, hoặc một bàn ăn ấm áp với người thân, bạn bè vào cuối tuần...?
Vì sao chúng tôi phải xuống đường chịu dãi nắng dầm mưa, chạy trối chết, hét khản cổ, gồng người lên chịu đòn... chỉ để đòi cái thứ mà lý ra AI CŨNG MẶC NHIÊN CÓ - QUYỀN SỐNG!?
....
Các anh sinh ra để làm người Cảnh sát, Nhân viên công lực bảo vệ công bằng, bảo an cho dân, được người người yêu quý, làm cho vợ con hãnh diện, ra đường là ngẩng cao đầu. Các anh không phải và tuyệt đối không hề sinh ra để đánh đập, tra tấn, bắt bớ, đàn áp người dân...một hình ảnh xấu mà hẳn rất nhiều người không yêu mến, thiện cảm...

Còn chúng tôi, sinh ra để dùng trái tim nhiệt huyết và bộ óc tự do của mình để lao động, sáng tạo, giáo dục, xây dựng... làm cho xã hội tốt đẹp hơn, phát triển hơn, giàu có hơn, thịnh vượng Văn minh và nhân bản hơn. Chúng tôi không phải và không hề sinh ra để đi biểu tình, để chỉ làm cái điều mà bất cứ dân tộc Văn minh nào trên thế giới đều mặc nhiên có: ĐÒI QUYỀN SỐNG.

Có phải, chúng ta, cả hai phía, đều có cái gì đó hơi sai sai rồi, phải không?!
....
Cả hai phía, các anh và chúng tôi đều cần SỐNG, và đều đang đối diện nguy cơ bị tước mất điều đó bởi một nhóm người. Ít thôi, nhưng họ thừa sự lạnh lùng vô cảm để đẩy chúng ta vào tình thế như hiện nay. Chúng ta lao vào chống lại nhau, đối đầu nhau, thậm chí có thể sắp thù hằn nhau... Nhưng chúng ta đều đang SỐNG cùng nhau trong một quê hương, thở cùng nhau trong một bầu không khí, uống chung nguồn nước, ăn chung một nguồn thực phẩm...

Chúng ta, từ hai phía (tạm gọi thế), đang làm cái gì ở đây vậy?! Chúng ta vì cái gì vậy?! Các anh chị?!
Ai đó, từ hai phía, cho tôi câu trả lời hợp lý và lối thoát cho CHÚNG TA đi?! Làm ơn ...!!!


Đường Saigon vắng tanh.
Mưa lâm râm.
Lạnh ngắt...

(QH, rạng sáng 16/5/2016)




LQ: Chỉ cần bạn la lớn "cá..." là lập tức bạn được "nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa" lên xe về đồn
Một số bạn đi lẻ, 2-3 người đứng chờ xe cũng bị xua đuổi, không cho đứng một chỗ lâu. Cứ đi liên tục thì OK.
Nhưng cầm máy quay hay điện thoại lên là có "người lạ" mặc đồ xấu hoắc lại hăm he...nếu vẫn tiếp tục có ý định chụp hình thì cũng được "xốc nách" lên xe. về đồn.







 Nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh tọa kháng tại phố đi bộ Nguyễn Huệ_SG lúc 15h ngày 15/05/2016 "Người đàn ông cô độc" ( ảnh: Bùi Dzũ)



Chỉ 2 phút sau....giữa bầy sói





Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2016

Năm năm


Vẫn vui cười, vẫn hồn nhiên
Mà sao cảm thấy lặng im trong lòng...










Thứ Năm, 10 tháng 3, 2016

...!


          Tìm đâu giữa chốn đô thành
          Một bàn tay ấm mong manh đêm dài!?
          Giấu đâu những nỗi u hoài,
          Dừng đâu những bước lạc loài chông chênh...
          Đêm này. Đã mấy rồi em....?!