Nhà tranh Thư Sinh

Cõi lòng ta rộng mở đón muôn loài
Ta yêu cuộc đời và yêu cả chông gai...

Thứ Bảy, 18 tháng 11, 2017

Hòn Sơn


   Từ bến tàu Rạch Giá (Kiên Giang), đi tàu cao tốc 1 tiếng 30 phút (giá vé 140 ngàn/ 1 người lớn) thì ra tới hòn Sơn. Hòn Sơn nhỏ nhưng còn hoang sơ, dân ở đây rất thật thà và nhiệt tình, chưa có khách sạn, chỉ có nhà nghỉ, nhưng cũng đầy đủ tiện nghi: phòng máy lạnh, wifi,...
   Đừng thuê nhà nghỉ gần bến cảng, mà nên đi sâu vào đảo chút, thuê nhà nghỉ ngay sát bờ biển, chạy một vòng quanh hòn Sơn chỉ có 17 km,...
   Nhà nghỉ ngay tại bờ biển, băng qua đường khoảng 4-5 mét là xuống tới bờ biển, sáng dậy sớm đi dạo bờ biển ngắm bình minh, sau đó uống cafe ngay quán gần bờ biển, chiều có thể tắm biển, ngắm hoàng hôn, tối ăn hải sản nướng hoặc luộc hấp,... ngay tại bãi biển (hải sản có thể đón mua ghe nhỏ của ngư dân chiều tối họ cập vào bờ rất tươi ngon, giá rẻ, sau khi mua đưa nhờ ngay tại nhà nghỉ họ chế biến dùm họ tính công làm một món chỉ vài chục ngàn)
   Ở đây còn có núi Ma Thiên Lãnh, dưới chân núi có một thác nhỏ, nhưng khuyên các nàng đừng leo lên, vì đường rừng khó đi, nửa đoạn đầu còn có lối đi, nửa đoạn sau phải bước lên rễ cây đu cây mà leo. Các nàng dừng lại giữa đường ghé quán giữa rừng ăn món gà đồi hấp nước mắm ăn với rau rừng là được rồi, ngon tuyệt,...





















Thứ Hai, 10 tháng 7, 2017

Không đề


     Cố để đừng nhớ nữa
     Nhưng sóng vẫn trào dâng
     Đè nén trong nín câm
     Đến bao giờ bình thản!?

     Yếu mềm cứ lãng vãng
     Quanh quẩn trói con tim
     Lý trí bịt miệng im
     Bứt đi từng sợi chỉ

     Sợi thương đau rên rỉ
     Sợi nhớ luồn chặt hơn
     Ngọt ngào nấc từng cơn
     Bình yên thành muôn mảnh...








Thứ Tư, 17 tháng 5, 2017

...!!!

Khóc đi cho nhẹ lòng mình
Vì đem lý trí ép tim vỡ rồi
Đau một lần rồi thôi
Em bình yên! Tôi bước vào đời gió sương


Thứ Hai, 10 tháng 4, 2017

Sáu năm

Sáu năm, biết bao nhiêu kỷ niệm vui buồn, tất cả những khoảnh khắc đặc biệt đều bên nhau, cảm giác bình yên và ngọt ngào

....
Hôm nay lang thang đọc thấy đoạn này của luật sư Lê Luân:


"CHỌN LỰA

Thực sự, tôi biết, tôi sẽ không bao giờ trở thành một chỗ dựa vững chắc cho một người đàn bà bằng cuộc sống gia đình nếu tôi trót có hôn nhân. Tôi có thể nuôi và dạy những đứa con của mình thật tốt, nhưng thật khó lòng để có thể làm điểm tựa cho một tâm hồn khác ở bên tựa vào.


Đó là lý do, tôi không muốn ai bước vào cuộc đời tôi, không muốn ai phải chịu đựng những thiệt thòi hay khổ hạnh khi ở cạnh tôi, nếu không may có điều không hay xảy ra với mình.

Và tôi muốn được tự do để sống và cống hiến những gì có thể cho cuộc đời này, đến hơi thở cuối cùng, cho những gì tôi hằng mong mỏi và trót nợ lại cuộc đời ngay từ khi được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất nhiều đau thương và mất mát tôi đang phải chứng kiến hôm nay.

Và vì thế, tôi chỉ mong muốn có một đứa con là thế hệ của chính mình, để có thể an tâm mà làm việc bằng tất thảy những gì tôi đặt trọn niềm tin vào đó."


Thứ Ba, 17 tháng 1, 2017

...!

Hai kẻ lụy nhau bởi chữ tình
Yêu không toan tính hết thông minh
Vui buồn hờn giận vì người khác
Yếu đuối con tim chẳng của mình

Bước chân lang bạt tháng ngày dài
Quán trọ ven đường đón ánh mai
Hoang hoải cồn cào bao nỗi nhớ
Lo em thao thức ngóng trông hoài

Rượu uống thâu đêm chẳng thể say
Đọng nơi đầu lưỡi chút men cay
Bờ môi khao khát nụ hôn ấm
Muốn được ôm em để lấp đầy

Xa nhau vẫn giữ trọn yêu thương
Mong nhớ theo vào mỗi giấc trường
Gặp lại trong vòng tay hạnh phúc
Ngọt ngào hơi thở mãi còn vương.

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2016

Muộn



        Gặp nhau trong cõi nhân gian
        Quen nhau giữa chốn ngổn ngang bụi trần.
        Duyên chi duyên lạ duyên lùng,
        Nợ chi nợ đến mịt mùng tơ loan...
        Thương nhau bởi cảnh trái ngang,
        Yêu nhau với những hỗn mang nỗi niềm.
        Gắn chặt nhau tại nghiệp duyên,
        Để rồi hạnh phúc, muộn phiền đều chia...

                                                     (QH_2016)









Thứ Hai, 11 tháng 7, 2016

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2016

Mưa

          Trời mây vần vũ
          Mưa phủ tứ bề
          Buồn gì mà khóc lê thê!?
          Ngồi trong quán vắng nghĩ về "dấu yêu"....!