Nhà tranh Thư Sinh

Cõi lòng ta rộng mở đón muôn loài
Ta yêu cuộc đời và yêu cả chông gai...

Thứ Năm, 5 tháng 11, 2009

Buồn nhưng vẫn cười (tt)

Buồn nhưng vẫn cười (tt)

Đăng ngày: 19:14 05-11-2009
Thư mục: Tổng hợp


 Cả hội nghị ấm ức mà ngậm cục tức nhưng chả ai dám ho he. May thay, thi sĩ Cóc Cụ vốn nổi tiếng gan lì nhất ruộng từ nãy giờ vẫn mê đắm mộng mơ chợt choàng tỉnh đúng lúc mọi người sắp chấp nhận thương đau từ bỏ cuộc chơi. Cóc định nghiến răng vài phát để gây ấn tượng nhưng sực nhớ bộ nhai đã hao mòn thê thảm qua mấy mùa mưa nên Cóc chỉ khẽ khàng xin kể một câu chuyện có liên quan đến viên ngọc. Cử tọa như sắp chết đuối vớ được phao cứu hộ, lập tức vỗ mọi thứ có thể vỗ để nhiệt liệt hoan nghênh câu chuyện của thi sĩ Cóc.

Chuyện của Cóc

 Cô Bé Ba con nhà chủ ruộng đi ra thị xã học may với quyết tâm đổi đời chân lấm tay bùn để sống đời phi bóng, gấm Thượng Hải. Sau 3 tháng trau dồi kỹ thuật may vá cô đã công thành danh toại trở về báo tin vui cho cha mẹ và xóm làng rằng cô sẽ xuất ngoại để… theo chồng Đài. Từ áo bà ba chuyển sang xường xám cũng gần lắm, cô thợ may ra đi bỏ lại cái máy may singer cũ rích và một con ma-nơ-canh tàn phế trụi lủi chân tay. Chập choạng trời, ông bà chủ đi ra đi vào thấy con ma-nơ-canh thì cứ giật bắn người. Bà muốn vứt đi nhưng ông thì tiếc. Thế rồi “cái khó ló cái khôn”, ông nảy ra ý dùng ma-nơ-canh làm bù nhìn giữ ruộng. Vậy là xóm ruộng có thêm một cư dân đặc biệt- một mỹ nữ chuẩn cả 3 vòng có mái tóc là túm lá chuối khô loăn xoăn rất mốt. Gã Quạ đen bay ngang không ngớt xuýt xoa “Lạ! Lạ! Lạ quá!”. Đồ miệng quạ, khen mà nghe cũng chối tai. Nàng ma-nơ-canh bị hất hủi nay trở thành hoa hậu Bù nhìn bỗng thấy mình được hồi sinh chuyển kiếp. Nàng bềnh bồng trên sóng lúa rập rờn, chơi vơi trong không gian bát ngát, đê mê lắng nghe những lời thì thầm ngưỡng mộ chung quanh. Đặc biệt êm ái là lời thủ thỉ của chàng Sáo. Chàng Sáo hình như được xổ lồng từ một lò đường nên câu nào cũng ngọt lịm người. Nào là “Em là người đẹp nhất!” (Quá đúng!) “Em mong manh và liêu trai đến ám ảnh tâm trí anh” (không hiểu lắm, nhưng vẫn thấy sướng) “Em là đặc biệt, là duy nhất, là thần tượng anh mãi mãi tôn thờ” (đúng là…Sáo)…. Hoa hậu Bù nhìn nghe tim đập rộn ràng (nếu nàng có tim). Nghe lâu thành nghiện, một ngày không thấy Sáo bay ngang là Bù nhìn bồn chồn bứt rứt khôn nguôi. Thế rồi bỗng dưng Sáo biến mất tăm. Có lẽ Sáo đã “xài” hết vốn tình ca nên phải tạm dừng để tập huấn nâng cao. Có lẽ Sáo đã tìm thấy một “em” khác mong manh và liêu trai hơn. Có lẽ Sáo đã nhận ra sự khập khiễng của cặp đôi chim Sáo-Bù nhìn. Cũng có lẽ Sáo đã lại an thân an phận chui trở vào cái lồng cũ… Nàng Bù nhìn đau đáu chờ mong, cứ rướn mãi người lên mà dõi nhìn tít tắp phía cuối cánh đồng. Nàng không khóc nhưng rạn vỡ âm thầm. Gã Quạ nhìn thấy vẻ tiều tụy của Bù nhìn thì không nén nổi kêu lên “Tội! Tội! Tội quá!..”. Đồ miệng quạ, kêu thương mà nghe vẫn thấy ghét. Đêm giông bão sấm chớp vang trời, gió giật phăng mớ tóc loăn xoăn, quật hình hài xinh đẹp vào bờ đê vỡ toác. Thật bất ngờ từ lồng ngực bằng nhựa tổng hợp của nàng Bù nhìn bỗng văng ra 1 vật lấp lánh sáng…

 Chợt lũ ròng ròng chí choé kêu la “Có người chết! Có người chết!” Mọi người kinh hoàng nhìn lên quãng bờ ruộng gần đấy. Quả nhiên thấy 1 cái đầu trụi tóc vướng trong bụi cỏ rối, cách đó không xa một thân thể lồ lộ 3 vòng rất chuẩn tuy nứt toác ngập bùn. “Viên ngọc kia chỉ là cái nút áo thủy tinh của cô thợ may đánh rơi vào con ma-nơ-canh”- Cóc kết luận. Nhưng Sư Tu hú vẫn khăng khăng rằng “Đó là xá lợi tử của cô Bù nhìn”. Chị Hến thốt ra câu cuối cùng trước khi tiếp tục khép miệng câm nín lần nữa “Ngọc sinh ra từ vết thương lòng”. Lão Rắn nước lại phun “Phì! Ngọc ngu thì có” (chả biết lão muốn ám chỉ ai) Ếch Ộp cùng cả fan club lại họp mặt nội bộ để thay đổi câu khẩu hiệu khác chiến lược hơn. Chị Cá Lóc lăng xăng dong đàn ròng ròng đi kiếm ăn. Thi sĩ Cóc bùi ngùi nghiến lợi tuôn ra 1 dòng giông giống như…thơ.
                        Xấu thì sao mà Đẹp thì sao?
                        Chân tình dễ có tìm được đâu
                        Yêu thì sao mà Ghét thì sao?
                         Không tim vẫn sống, có tim: đau.



Tôi đã xong việc làm đẹp, nhìn vào gương thấy mình xấu hoắc, trên đầu tôi loè xoè 1 tụm lá chuối khô. Choáng!



                                              (LT)



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Dùng mã code dưới đây để chèn nguồn từ bên ngoài vào comment:

Link : <a href="Link URL">CLICK HERE </a>
Hình ảnh : [img]Link hình ảnh URL[/img]
Youtube clip : [youtube]Link video từ yotube[/youtube]

:)) w-) :-j :D ;) :p :-( :) :( :X =(( :-o :-/ :-* :| :-T :] x( o% b-( :-L @X =)) :-? :-h I-) :bh :8) :b) :-s :-r :O) :m)