Nhà tranh Thư Sinh

Cõi lòng ta rộng mở đón muôn loài
Ta yêu cuộc đời và yêu cả chông gai...

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2009

Buồn nhưng vẫn cười

Buồn nhưng vẫn cười

Đăng ngày: 15:57 01-11-2009
Thư mục: Tổng hợp


 Người ta làm gì khi buồn? Chẳng biết được nhỉ. Đàn ông khác đàn bà, tuổi già khác tuổi trẻ, lúc khỏe khác lúc yếu, người thiếu khác người thừa…Còn tôi, khi buồn, tôi đi cắt tóc. Ngồi trong cửa tiệm làm đẹp, trong lúc tin yêu trao trọn đầu mình cho cô thợ làm tóc mặc tình lôi kéo giằng giật, tôi nhìn mọi vật xung quanh bằng nhiều góc độ khác nhau và nghĩ ra những câu chuyện không được ngay ngắn lắm…

 Rồi những cơn mưa cũng dứt tỉ tê, con nước ngẩn ngơ sựng lại một chút rồi tẽn tò rút lui thầm lặng. Mặt ruộng lại được phơi ra ánh sáng ngày một làn da ngâm nước bủng sì, nhờn nhờn xám. Cư dân xóm ruộng ló đầu ra ngó nhau xem ai còn kiên trung bám trụ được sau mùa nước nổi. May quá! Hầu như mọi thứ đều y như cũ, tuy có xác xơ lem luốc hơn. Và lại còn có thêm 1 thứ mới: một vật lấp lánh trên bờ ruộng nhầy nhụa. Đích thị là một bảo vật, hay có thể xác định đó là 1 viên ngọc quí. Một viên ngọc giữa đồng ruộng sình lầy thì quả là 1 việc lạ đời, mà thấy việc lạ đời thì chẳng thể làm ngơ – đó là đặc tính của dân xóm ruộng. Một cuộc họp khẩn cấp được tiến hành ngay trên bờ ruộng ngan ngát mùi cỏ ủng. Không cần tốn công gửi giấy mời mà cũng mọi người cũng đến tham dự đầy đủ (thậm chí dư thừa vì chị Cá Lóc còn kéo theo cả lũ ròng ròng nhốn nháo và Ếch Ộp thì được tiền hô hậu ủng bởi một fanclub những nhái bầu, nhái bén, chàng hiu, chẫu chuộc…) Mùi thúi của cỏ úng không át được mùi của tranh giành tham vọng. Vấn đề rất có vấn đề. Vì xác nhận được quyền chủ sở hữu viên ngọc quí cũng đồng nghĩa xác nhận được đẳng cấp cao quí của dòng họ tông ty gia tộc mình giữa xứ ruộng này. Dân xứ ruộng đời này qua đời khác tồn tại bằng tài chui lủi luồn lách nên ai cũng có một hoài bão to lớn tột bậc là: Được giẫm lên kẻ khác mà đứng!. Thì đây, cơ hội đến rồi. Đức cao đạo cả như sư Tu Hú cũng chẳng bỏ qua, sư lặng lẽ đến ngồi tham thiền nhập định bên cạnh viên ngọc để nghĩ về kiếp sống ngắn ngủi của bọn phù du và cho rằng : Viên ngọc có thể là Xá lợi tử của sư từ …kiếp trước. Ngay cả chị Hến ở khúc sông gần ruộng bao năm câm nín cũng bỗng xuất hiện mà lôi vào hội nghị cả một bài lê thê tổng hợp nhiều thể loại: thuyết giảng lịch sử, kể chuyện, ngâm thơ, hò vè, ca tài tử… với nội dung hết sức sâu sắc và cảm động về dây mơ rễ má giữa chị Hến ở vũng nước đọng trong ruộng và loài trai đã uống máu nàng Mỵ Châu mà làm ra ngọc ở biển Đông. Tóm lại, thông điệp của bài diễn ca mà chị Hến muốn gửi đến cử toạ: “Viên ngọc quí trên bờ ruộng kia là của chị Hến đánh …rơi”. Cả hội nghị còn đang phân vân tự hỏi về những thông tin quá hợp lý kia thì bỗng lão Rắn nước (từ nãy giờ vẫn nằm lờ đờ vì đang kỳ lột da) phun đánh phèo cộc lốc “Phét! Đó là ngọc rắn của chúng tao”, xong lão lại im tịt lừ đừ nhìn vào viên ngọc như đã là sở hữu chủ rồi vậy. Mọi người lại bàng hoàng nhìn nhau, lũ ròng ròng sợ hãi len lét nép vào gốc rạ mủn, fanclub của Ếch Ộp cũng bối rối quên mất câu khẩu hiệu chiến lược. Ai cũng sợ lão Rắn Nước, nhưng chẳng ai nỡ ra về để viên ngọc lại cho cái lão chỉ biết phun mà không biết nói câu nào tử tế, mà lão lại chả cần lý giải lý giếc gì hết ráo. Vậy mới tức!

 Đến đây thì cô thợ lại chuyển cái đầu tôi sang một địa điểm khác để gội sấy, tôi đành phải tạm ngưng cà kê để đi theo cái đầu thân yêu của mình thôi.
                                            (LT)






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Dùng mã code dưới đây để chèn nguồn từ bên ngoài vào comment:

Link : <a href="Link URL">CLICK HERE </a>
Hình ảnh : [img]Link hình ảnh URL[/img]
Youtube clip : [youtube]Link video từ yotube[/youtube]

:)) w-) :-j :D ;) :p :-( :) :( :X =(( :-o :-/ :-* :| :-T :] x( o% b-( :-L @X =)) :-? :-h I-) :bh :8) :b) :-s :-r :O) :m)