Nhà tranh Thư Sinh

Cõi lòng ta rộng mở đón muôn loài
Ta yêu cuộc đời và yêu cả chông gai...

Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2009

CHÁU LÀM THƠ...!!!






21:38 22 thg 3 2009Công khai7 Lượt xem 4


 




     Hôm nay chủ nhật, các chị và em gái rủ nhau về nhà chơi, tổ chức làm món mì quảng, món "đặc sản" của xứ quảng. Ăn uống xong, vừa qua canh trưa thì trời đổ mưa. Chị Ba ngồi nhìn mưa và nói: Trời mưa tâm trạng lâng lâng....muốn làm thơ quá!

   Chị hỏi: đứa nào....xung phong làm thơ!?

   Con gái chị lên tiếng trước: Con không biết làm thơ.

   Một cháu gái giơ tay xung phong: Con có làm 2 bài thơ, con đọc cho mấy dì nghe.
  Mọi người trong gia đình rất bất ngờ vì cháu mới học lớp....một.
  Cháu: bài thứ nhất: "Mặt trời và bà nội"

                                Sáng trên đường đến nhà nội
                                Con thấy mặt trời mọc   
                                Chiều trên đường về nhà
                                Con thấy mặt trời lặn

            Bài thứ 2: " Sương mờ"
                              Sáng thức dậy sớm đi học

                             Con thấy sương giăng mờ

                             Trưa tan học về

                             Con thấy  sương tan



                                 












  • Lanman
    Thơ của trẻ con lớp 1 thì thấy hồn nhiên, nếu bài thơ này của Sinh lại phán rằng : Thơ thấm đẫm triết lý nhà Phật .
    • Người dùng Yahoo!
      • Người dùng Yahoo!
      • 22:21 24 thg 3 2009
      Thơ hay thế!
      • Thư_Sinh277
           Thơ trẻ con làm, hợp với "trẻ con", nên thấy hay!
    •  Bình luận riêng
      •  Bình luận riêng
















      Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2009

      Vết thương 730 ngày


      Vết thương 730 ngày
      17:57 14 thg 3 2009Công khai7 Lượt xem0
       

      (Viết cho 2 năm ngày mất Anh)

      730 ngày…
      Sợi dây xích thời gian dài lê thê
      nặng trĩu
      Không gian câm điếc tật nguyền
      Ký ức xiên vào em từng nhát
      Thương nhớ!..
      Buồn phiền!..
      Trống vắng!..
      Xót xa!...

      730 ngày…
      Quên mọi thứ vẫn không quên một thứ
      Có mọi thứ chỉ thiếu đi một thứ
      mà em như tay trắng giữa cuộc đời
      Ngón tay còn một chiếc nhẫn đơn côi
      Cùng chín ngón đan vào trong nước mắt

      730 ngày mất mát…
      Một nửa vùi chôn một nửa hư hao
      Mất một nửa rồi em chẳng vẹn nguyên đâu
      Thở một nửa
      Tỉnh say một nửa
      Cười một nửa để khóc cho một nửa
      Một nửa chiêm bao trôi lạc tận cõi nào
      Một nửa khúc Tình ca nức nở nghẹn ngào
      Một nửa kiếp hẹn nhau kiếp nữa…
                                               (LT)