Nhà tranh Thư Sinh

Cõi lòng ta rộng mở đón muôn loài
Ta yêu cuộc đời và yêu cả chông gai...

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

LỜI ỐC MƯỢN HỒN


LỜI ỐC MƯỢN HỒN
21:48 5 thg 8 2011Cá nhân0 Lượt xem0
 


   Không biết cớ chi thiên hạ lại gọi em là ốc mượn hồn nghe cứ như em là nhân vật của "Liêu trai chí dị" vậy. Em không chối bỏ cội nguồn tổ tông mình là loài ốc (tuy rằng có bọn xấu mồm rỗi hơi dám xầm xì là em trông giống lão còng gió hàng xóm) nhưng thật tình em đâu có mượn hồn ai, em toàn dùng hồn tự có đấy chứ. Suốt cuộc đời em chỉ mượn có 1 thứ: đó là cái vỏ ốc.Bởi vì Trời đã sinh ra em nhằm 1 ngôi sao xấu như ma lem nên em trần trụi toàn phần không 1 mảnh vỏ che thân, em đành phải đi mượn vỏ để khỏi bôi nhọ thuần phong mỹ tục. Cuộc hành trình tìm vỏ của em cũng lắm gian nan kiếp nạn như Đường Tam Tạng đi thỉnh kinh, có khi còn gian nan hơn vì Đường Tam Tạng có 3 đệ tử pháp thuật cao cường hộ tống, còn em đơn độc một thân ; Đường Tăng có cà sa của Phật Quan Âm ban, em thì mô-đen Chữ Đồng Tử mát mẻ tứ bề. Thế là em phải khẩn trương tìm vỏ . Các loại vỏ ngoại tuy nhìn thích mắt nhưng không vừa kích cỡ, vỏ VN chất lượng cao chỉ ưu tiên phân phối cho tụi ốc CÔCC, vỏ thời trang đẹp long lanh thì lọt cả vào bọn ốc giỏi chen lấn, kẹp, cào, cấu, cắn .... em cả thẹn, nhút nhát nên chỉ nhặt được cái vỏ bong tróc sứt mẻ. Thôi thế cũng được, có còn hơn không! Từ nay em có cái để che đậy tấm thân bồ liễu, có nơi để chui vào trú ẩn yên bình như Da-hu Phờ-lút. Từ nay em có thể hiên ngang ra vào nơi đông người, ít người hay vắng người mà không sợ bị nghi là có ý đồ xấu xa. Bởi vì em đã có cái vỏ bao bọc chở che, em đã được đứng vào hàng ngũ vinh quang của loài ốc mượn hồn. Bây giờ em cũng đã biết việc đính chính "mượn hồn" hay "mượn vỏ" là 1 việc làm vô nghĩa và có nguy cơ làm em bị mất vỏ để trở về những ngày trần trụi như thuở sơ sinh. Ừ mượn hồn thì mượn hồn có sao đâu? Hồn của em ơi đừng tự ái vì cái tên gọi vi phạm luật bản quyền ấy nhé! Mà em cũng không có thời gian để tư duy trì với triết lý sự, em còn mãi lắng nghe lời của Gió.... 

  Em đang yêu, yêu như điên cái chàng Gió lãng tử đào hoa. Gió của em đi nhiều biết rộng. Gió của em phóng khoáng đến choáng ngợp. Gió bảo nếu Gió thổi vào em sẽ vang lên âm thanh yêu đương huyền ảo nhất. Gió say em như điếu đổ và khát khao hôn lên sáu cẳng chân em thon thon yêu dấu, nhưng Gió không thể sà sát mặt đất , vậy nên em sẽ leo lên 1 nơi nào cao cao để tương xứng với tầm vóc của người yêu. Em đi hăng hái lắm! Em đến điểm hẹn tình yêu với 1 tốc độ phi thường mặc kệ những qui định với luật lệ giao thông phiền phức. Nhưng em chưa kịp chạm vào gốc cây gần nhất thì Gió đã kết hôn với 1 cô ả diều giấy sặc sỡ (mặc dù ả ta chẳng có cẳng chân gì nhưng lại có sợi dây rất dài, rất chắc, rất biết giật, kéo hay buông đúng lúc cần thiết). 

  Chao ôi là buồn! Em chỉ muốn lao vào ghềnh đá mà chết quách nhưng chỉ sợ không chết được mà bể tan cái vỏ thì coi như rì-viu lại nơi xuất phát. Em thất thiểu lê những bước đi chân thật của mình trên lổn nhổn cát sỏi cuộc đời. Sóng rì rầm vỗ về an ủi em. Sóng và em, hai tâm hồn cô độc gặp nhau trên bờ biển. Sóng đã lang thang nhiều, đã bị xô đẩy nhiều, đã bạc đầu vì thương nhớ (người khác chứ không phải em). Tội nghiệp Sóng và tội nghiệp em! Sóng lăn tăn thì em khổ mà Sóng cuồng nhiệt là em toi. Nên em và Sóng đành ngậm ngùi vẫy chân chào nhau..hức..hức...hức... 

  May mà Trăng đã lên, dịu dàng và tình tứ. Trăng tặng em bao nhiêu là thơ. Em ngâm thơ khản giọng, em xếp thơ đầy các hang hốc. Em ăn thơ, ngủ thơ, nói thơ, thở ra ...thơ. Nhưng Trăng vẫn xa em vời vợi. Trăng có thể "sóng xoãi trên cành liễu" với người này, "nhòm vào khe cửa" ngắm người kia, hay "năm canh lơ lửng chờ ai đó?"... Còn đối với một con ốc cô đơn, Trăng là tình ảo mà thôi!...

  Ba lần thất bại tình yêu làm cái vỏ mỏng manh của em giờ đây đã cũ càng thêm nứt. Em chả thiết đi tìm vỏ mới, dù số đo 3 vòng của em đã thay đổi nhiều. Bởi "Chàng không lại nữa, đẹp cùng ai?". Vậy mà cái vỏ chật chội tạm bợ ấy cũng nào được yên. Một buổi tối trời không đẹp không xấu, không nóng không lạnh, không mưa không nắng (à buổi tối dĩ nhiên là không có nắng rồi)... vừa chui ra khỏi hốc em đã va đánh "cốp" vào cái "duyên + nợ" đời em. Đó là 1 anh ốc mượn hồn với cái vỏ xấu như vừa nhặt từ thùng rác ra (Xin lỗi anh yêu! Em không thể nói dối). Như thường lệ, em đã rúm người lại chờ đợi những câu sừng sộ phủ đầu (là "văn hóa đường phố" chỗ em nó thế) nhưng em đã nhận được những lời xin lỗi rất vụng về (đến nỗi phải mất 1 lát sau em mới hiểu là đối phương nói gì). Anh cứ bối rối xoắn mãi 6 chân vào nhau suýt ngã lăn lông lốc. Cuối cùng, anh cũng bình tĩnh lại được và câu nói cũng mạch lạc hơn, anh kể em nghe về hành trình tìm vỏ gian nan của mình .....


                                                                                                                           (LT)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Dùng mã code dưới đây để chèn nguồn từ bên ngoài vào comment:

Link : <a href="Link URL">CLICK HERE </a>
Hình ảnh : [img]Link hình ảnh URL[/img]
Youtube clip : [youtube]Link video từ yotube[/youtube]

:)) w-) :-j :D ;) :p :-( :) :( :X =(( :-o :-/ :-* :| :-T :] x( o% b-( :-L @X =)) :-? :-h I-) :bh :8) :b) :-s :-r :O) :m)