Nhà tranh Thư Sinh

Cõi lòng ta rộng mở đón muôn loài
Ta yêu cuộc đời và yêu cả chông gai...

Thứ Hai, 28 tháng 11, 2011

Đau



Đau
14:00 28 thg 11 2011Công khai27 Lượt xem4
 



Vì sao ta cứ thấy đau?!

Tự ta huyễn hoặc tô màu cho ai!?

Người không hoàn hảo, ắt sai

Biện minh như thế đỡ cay trong lòng

Uất nghẹn nhưng vẫn luôn mong

Người ơi! Đừng khóc! Đau lòng ta hơn...

Mượn rượu để lấp tổn thương

Chọn đau thể xác, bớt vương thêm sầu

Gục đầu bên máy đêm thâu

Nhấn chìm cảm giác, nát nhàu con tim....







  •  Bình luận riêng
    •  Bình luận riêng
      • Lanman
        Thấm câu này của Nguyễn Du bạn hen: Chẳng vò mà rối, chẳng dần mà đau. 
        •  Bình luận riêng





        Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2011

        SAY



        SAY
        20:40 27 thg 11 2011Công khai16 Lượt xem3
         

         Đọc thấy tin nhắn của Lão Lão : "Không vui à Huy? Uống vài xị đế đi, thấy mọi chuyện vui liền hà. Cách giải quyết tốt nhất đó, còn không đạp xe đạp đi lang thang buổi chiều, cũng bớt nặng lòng."

         Hắn đã uống suốt từ trưa đến tối, chầu 1 Hắn uống bia, bình thường chỉ 2 lon là Hắn choáng váng, lon thứ 3 là đã không đứng dậy tự về được. Vậy mà hôm nay, Hắn đã bóp quăng dưới nền không biết là bao nhiêu vỏ lon....mà vẫn không say được, Hắn nghĩ bia không say thì rượu....nhất định phải say. Rượu....không biết Hắn đã uống bao nhiêu ly....vậy mà Hắn vẫn tỉnh. À! Hắn phát hiện ra "tửu lượng tiềm ẩn" của Hắn rất cao. Uống bao nhiêu cũng không đủ lấp đầy sự thất vọng, khoảng trống trong lòng Hắn....

         Mấy bạn nhậu của Hắn có người đã gục tại bàn rồi. Hắn ra xe chạy....(Hắn không có xe đạp để chạy như Lão Lão). Hắn muốn khí lạnh, gió đêm sẽ làm dịu lòng Hắn....chạy gần 2 tiếng cũng không làm Hắn bình tâm. Hắn quay về, ngồi vào mở nmáy....thấy tin nhắn của Lão Lão ...Và gõ những dòng này.....

        Lão Lão còn cách nào hữu hiệu hơn không?!

         Bây giờ Hắn mới nhận ra thật thà chân thành là điều ngu ngốc nhất? Chung tình càng đại ngu ngốc hơn. Chỉ tự làm tổn thương mình thôi.

         Xã hội này, quân tử là dại dột, làm một thằng lưu manh là khôn ngoan. Hắn biết cách biến Hắn thành một thằng lưu manh chính hiệu, nhưng làm sao để gương mặt Hắn giống gương mặt của một thằng lưu manh đây?



        •  Bình luận riêng
          • Lanman
            Nghe câu này chưa?: quân tử nhất ngôn là quân tử dại. Nói đi nói lại là quân tử khôn !  Hic. Đã muốn biến thành lưu manh còn nhân đạo nữa trời: sợ gương mặt Thusinh không giống lưu manh nên dễ lừa thiên hạ, đâm ra lại áy náy à? ( nhưng làm sao để gương mặt Hắn giống gương mặt của một thằng lưu manh đây?)
            • Thư_Sinh277
              Vì ai cũng bảo Hắn có gương mặt rất dễ lừa thiên hạ, nên Hắn áy náy khi trở thành một thằng lưu manh....thiên hạ bị lừa thật thì sao? Thế thì tội lỗi lắm!
          • ORIGINAL
            Vậy mà hôm trước mới uống hai lon đã say mèm! Anh gạt em....?????
            • Thư_Sinh277
              Phải giả bộ say mèm....để em kè đưa về chứ Anh đang ở quán thịt rừng 233 ngã tư cầu Hưng Lợi này, Trẻ con sang nhậu với anh đi, anh đang chờ, đến ngay nhá!





          Thứ Bảy, 26 tháng 11, 2011

          Lời ru của Sói!



          Lời ru của Sói!
          21:39 26 thg 11 2011Công khai21 Lượt xem16
           
                                              
          (Viết tặng riêng Cáo)


          Nhìn em trong giấc cô miên

          Mộng sầu nước mắt đẫm viền bờ mi

           Ngủ ngoan! Đừng có nghĩ gì

          Anh hôn lên mắt, rèm mi dịu hiền

          Ru em ngủ giấc bình yên

          Xóa tan mọi nỗi ưu phiền trong em

          Anh ru em mãi hằng đêm

          Đưa em vào giấc êm đềm nồng say

          Anh muốn ôm lấy vai gầy

          Hòa cùng nhung nhớ phủ đầy yêu thương

          Ngủ đi em! Chớ vấn vương

          Có anh thức suốt canh trường...ru em!









          "Nhưng gió ơi gió đừng hôn lên má em 

          Gió ơi gió đừng vờn lên tóc em 

          Gió ơi gió đừng ru đôi mắt em dịu hiền

          Gió hãy nói rằng tôi mong có em

           Gió hãy nói rằng tôi luôn nhớ em 

          Gió hãy nói rằng tôi yêu em 

          Gió hãy nói rằng em yêu anh 

          Gió hãy nói rằng tôi yêu em ....thế thôi"






          •  Bình luận riêng
            •  Bình luận riêng
              •  Bình luận riêng
                •  Bình luận riêng
                  •  Bình luận riêng
                    •  Bình luận riêng
                      •  Bình luận riêng
                        •  Bình luận riêng
                          • Kim Trọng.
                            (Empty)
                            •  Bình luận riêng
                              •  Bình luận riêng
                                •  Bình luận riêng
                                  •  Bình luận riêng
                                    • Lanman
                                      Sói và Cáo này dễ bị săn làm đặc sản thịt rừng quá  Huy ơi, Lanman di cư trước nghe. Tới khu định cư rồi cafe heng. 
                                      • Hoainiem
                                        Tặng Sói bức tranh nè
                                        • Thư_Sinh277
                                          Bức tranh đẹp thật! Sói...trong Sói Đúng là anh chàng Sói to nhất nhìn rất hiền
                                      •  Bình luận riêng





                                      Dễ thương và đẹp



                                      Dễ thương và đẹp

                                      21:15 26 thg 11 2011Công khai14 Lượt xem1




                                         "Em là cô bé dễ thương!"- Tôi vẫn nói với em như vậy mỗi khi em nhìn tôi cười. 5 năm, không quá dài cho một tình yêu, nhưng cũng không quá ngắn đối với một tình bạn. Tôi hiểu em, biết em và có thể mang lại mọi niềm vui, chia sớt mọi nỗi buồn nơi em. Tôi thành thật với em như một con chiên ngoan đạo, trong tất cả mọi điều. Bởi tôi yêu em và trân trọng em hơn tất cả. Duy chỉ có một điều tôi chưa bao giờ nói thật với em, với cả lòng mình: "Em rất đẹp!"

                                       Em như con chim nhỏ vô tư và hạnh phúc. Em nói cười vui tươi. Em yêu đời. Và em yêu tôi. Tôi muốn giữ mãi nơi em tất cả những điều ấy như muốn giữ em mãi. Nhưng, em ngày càng xinh rạng rỡ. Em ngày càng đẹp lạ thường. Tôi không thể giấu được những cảm xúc mãnh liệt trong lòng trước nét đẹp của em! Và tôi biết, không một người đàn ông nào có thể kiềm lòng trước cái đẹp, như em. Đó cũng là điều mà tôi ray rứt. Tôi sợ!

                                       Em làm duyên, nũng nịu hỏi tôi khi khoe áo mới: "Em đẹp không anh?". Tôi ngập ngừng: "Em dễ thương lắm!". Em cười rất khẽ, rồi ngã vào lòng tôi, thì thầm: "Em là cô gái dễ thương thôi, không đẹp đâu, anh ha?!"...Tôi nhìn vào mắt em, nghe tim rộn ràng mà lòng đau đáu. Yếu đuối trước em, tôi chỉ biết kéo em sát vào mình, đặt lên trán em một nụ hôn thật khẽ và khỏa lấp: "Anh yêu em!". Khi ấy tôi nghe rất nhẹ mà rất rõ, tôi cảm nhận rất thật tiếng thở dài của em! Và nỗi sợ hãi cứ lớn dần theo từng hơi thở và ánh mắt xa xăm...

                                       Ra trường, một năm sau tôi và em xa nhau. Em lên Sài Gòn để hoàn thành những mong muốn của gia đình. Tôi ở lại với kỷ niệm tình yêu và công việc mình lựa chọn.



                                        

                                       Thắm thoát mà đã gần một năm, tôi và em xa nhau quãng đường dài hơn 200km. Mỗi lần có dịp đi Sài Gòn, tôi ghé thăm em. Nhưng mọi cái cứ lạ dần...nhạt dần...Em ít cười, mà thường nhìn tôi không nói điều gì. Em rất đẹp trong khung trời mới, cuộc sống mới. Nhưng em không còn nét duyên của sự vô tư, hồn nhiên, trẻ trung và chân thành.

                                       Hôm ấy, trong buổi tiệc chia tay bạn bè, em về cùng chồng trong sự thân mật. Trước tôi em vẫn dễ thương vô cùng. Nhưng bên cạnh chồng, em thật xinh đẹp! Chúng tôi nói lời chia tay, nhẹ nhàng mà chua xót! Tôi lại nghe em thở dài và nhận ra nơi em sự bối rối. Muốn hôn lên trán em lắm, như ngày nào vậy. Em cùng chồng đi rồi, tôi vẫn còn nghe vẳng lại từ anh ta một câu nói làm tôi chết lặng: 
                                                                                 "Đêm nay em đẹp lắm!"





                                      • Cỏ may
                                        Ký ức dù buồn hay vui thì cũng xa rồi, hãy cất nó vào một ngăn con tim và sống cho hiện tại. Không ai có thể níu được thờ gian được Sinh à.
                                        • Thư_Sinh277
                                          Lâu lâu lôi ra "phơi" một tí thôi, vì sợ nó bị. ..ẩm mốc , Sinh bỏ nó vào ngăn...tủ lạnh rồi. Tặng Cỏ hình cầu Cần Thơ_Một chút hình ảnh quê hương.





                                      Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2011

                                      MỘT MÌNH



                                      MỘT MÌNH
                                      21:00 25 thg 11 2011Công khai11 Lượt xem2
                                       


                                      Lạnh lùng chiếc lá mùa thu
                                      Để cho gió cuốn, mưa mù...lạnh căm?
                                      Một ngày rồi một ngày trong:
                                      Lao đao, rắm rối, riêng - chung...nhọc nhằn!
                                      Thu nào đã sẵn mùa buồn,
                                      Gió nào sẵn lạnh, mưa vương sẵn mờ...
                                      Ta nào có sẵn mộng mơ,
                                      Sớm chiều lãng đãng, nắng mưa bọt bèo...
                                      Một mình mình, mà tưởng nhiều,
                                      Khát khao ôm hết đủ điều nhân gian.
                                      Một mình mình mà ước mong
                                      Bước chân đi khắp nẻo gần, đường xa...
                                      Một mình thôi! Một mình ta!
                                      Mà mong góp nhặt phong ba, tình đời...
                                      Mãi đi, đi mãi giữa đời,
                                      Khi buồn không khóc, khi cười không vui!
                                      Bốn mùa, trôi mãi cứ trôi,
                                      Mình ta đứng đợi một thời - trong thu!
                                      Để rồi trong chốn mịt mù,
                                      Chẳng vui, chẳng khổ, chẳng thu, chẳng đời...
                                      Một mình ta! Một mình thôi!
                                      Một mình đi mãi giữa đời phù du!



                                      *   *   *   *   *   *   *   *   *   *   *


                                                 Hoàng hôn

                                      Vệt nắng chiều liêu xiêu vội tắt

                                      Ngày chạm đêm tiếng thở hắt não nề

                                      Không gian chập choạng hằn lên ký ức

                                      Chạm vào hồn ta rạn vỡ hòa vào đêm






                                      •  Bình luận riêng
                                        • Lanman
                                          Cái nhân vật trữ tình này thích "độc cô cầu bại" nên cứ một mình hoài. Khóc chưa hẳn là buồn, cười chưa hẳn là vui. Nhưng chắc không thể chẳng vui, chẳng khổ ...nhà thơ hỉ?
                                          • Thư_Sinh277
                                            MỘT MÌNH THÔI   
                                            Góc sáng mặt trời cô độc 
                                            Góc tối mình ta một mình... 
                                            Sáng - tối. Cuộc đời. Ngộ thật! 
                                            Một mình thôi...mãi một mình!