Nhà tranh Thư Sinh

Cõi lòng ta rộng mở đón muôn loài
Ta yêu cuộc đời và yêu cả chông gai...

Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

27/7

  Hắn giật mình, mở choàng mắt, vì bị lôi tuột ra khỏi nơi trú ngụ êm ấm. Hắn ngơ ngác nhìn quanh. Căn phòng trắng toát, im ắng, chỉ có hai người phụ nữ mặc đồ trắng, hình như là 2 bà sơ. Một trong hai người nhìn hắn mĩm cười nói: "mắt sáng, trán rộng, một anh chàng mạnh khỏe và thông minh". Hắn nhìn lên chiếc đồng hồ lớn treo trên tường, 4 giờ sáng. Hắn nghĩ: " một khung cảnh tẻ nhạt, sớm thế đánh thức mình dậy để làm gì, ngủ tiếp thôi!". Hắn nhắm mắt thiếp đi......
   Một ngày đêm trôi qua. Lần này hắn bị đánh thức bởi cơn đói cồn cào. Đói và khát quá! Hắn mở mắt, gương mặt một phụ nữ xinh đẹp, phúc hậu, đang cúi nhìn Hắn có vẻ lo lắng. Khi thấy Hắn giương mắt nhìn lại, nét mặt người phụ nữ dãn ra, tươi cười nói: "không sao rồi, cứ tưởng bị bệnh gì. Chắc đói lắm rồi đây. Uống sữa rồi ngày mai mình về nhà nha!"
   Khi người phụ nữ xinh đẹp và Hắn vừa bước vào cửa nhà, thì rất nhiều cô bé dễ thương, xinh xắn ùa ra. Các cô bé vây quanh Hắn và người phụ nữ, ríu rít cười nói, tranh nhau ôm hôn Hắn. Hắn cười, nghĩ: "Ồ! Cuộc sống này thật thú vị và hạnh phúc! Cám ơn Ba Mẹ đã đem Hắn đến thế giới này!". 





Thứ Năm, 4 tháng 7, 2013

Nói với em!

Em hay đùa gọi anh là Trẻ Con
Dọa “đánh đòn” vì “tội” hay hờn dỗi
Mỗi khi giận ngồi lặng im cả tối
Thức suốt đêm xem em xót xa không!?

Một anh chàng ít nói, hơi kiêu, ngông
Sao gặp em bỗng như thành người khác
Bộ dạng Trương Phi lặn tăm đâu mất
Thích thì thầm lời có cánh cùng em

Có đôi lúc lý trí chợt vùng lên
Em nghiêm nghị bảo anh kêu bằng…chị
Anh phản đối sao bắt gọi…vô lý
Muôn mặt cuộc đời anh trải nhiều hơn

Có những đêm mưa lớn, đổ từng cơn
Anh vẫn thấy ấm lòng trong hạnh phúc
Vì bên anh có em đang cùng thức
Giai điệu mưa, hòa cảm giác ngọt ngào…!