Thứ Tư, 13 tháng 2, 2013
Valentine
Lần đầu lạc bước đến nhà em
Bài toán trong thơ viết rất mềm
Em bảo muốn mình “hằng đẳng thức”
Anh cười thú vị quyết com thêm
Bài thơ không biết viết cho ai
Anh cứ vô tư chọc phá hoài
Giả bộ: không mời Sinh giận dỗi
Quay lưng lui bước để tình phai
Ngày qua, tháng lại ghé thăm nhau
Tình cảm vô tư dần đậm màu
Đêm vắng bóng em nghe khắc khoải
Muốn cùng tâm sự đến canh thâu
Giận nhau có lúc định chia tay
Mặt lạnh dửng dưng được mấy ngày
Bên ấy biết em đang ướt lệ
Giận hờn vội biến hết liền ngay
Chẳng biết yêu nhau tự lúc nào!?
Một ngày không gặp nhớ nôn nao
Bên em cảm giác bình yên lạ
Say ngập hồn anh trong ngọt ngào
Anh muốn nhìn em má ửng hồng
Yêu thương nhung nhớ khó cân đong
Vòng tay âu yếm luôn khao khát
Chỉ ước cùng em uống mặn nồng
Thứ Năm, 7 tháng 2, 2013
Tết
Rộn vang mừng tết khắp nhà nhà
Riêng Hắn mệt đừ vào lại ra
Cha bảo: bàn thờ mau dọn dẹp
Mẹ kêu: nhà cửa sớm chưng hoa
Thiếu em mua sắm không người giúp
Vắng chị trưng bày chẳng nghĩ xa
Cứ tưởng chỉ toàn là chuyện nhỏ
Tự làm mới hiểu thế nào là....
Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013
Tơ vương
Vì ai tôi học luật làm thơ
Gói hết tâm tư với đợi chờ
Ẩn gửi ngôn từ bao nỗi nhớ
Hiện lên câu chữ lắm niềm mơ
Vấn vương dáng ngọc trong miền vắng
Tơ tưởng hình mai khoảng cách mờ
Em đã có người trong mộng ước
Thôi đành chấp nhận đứt duyên tơ?
Ngày xưa
Lang thang lạc bước đọc bài thơ
Chợt động tâm tư thuở biết chờ
Mười tám ngây thơ nhiều cảm xúc
Đôi mươi trong sáng dễ xây mơ
Lá thư giấu vội trong trang vở
Tấm thiệp lén trao nét chữ mờ
Một thoáng ngày xưa vừa hiện lại
Em giờ hạnh phúc đẹp duyên tơ
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
