Vọng cổ
Nhờ vọng cổ nhắn đến người vọng cổ
Thời gian trôi, tình xưa nhạt màu rồi
Đàn lạc dây, song loan lẻ nhịp rơi
Chuyển cung oán, tơ lòng kia đã đứt
Đừng nhớ nữa, khi tình xưa đã dứt
Phượng Cầu Hoàng đổi thành khúc chia ly
Sậy liêu xiêu không níu được người đi
Gọi chi nữa?! Khi tiếng đàn im bặt...
Thu hắt hiu qua lại đến đông
Tim đem o ấp tưởng tơ nồng
Rưng mi ủ lệ đau miền nhớ
Gối đầu gom lại từ gói mong
2.
Phơi tuyết ra sân phủ dấu hài
Mờ làn ảnh ảo dáng liễu mai
Co ro đếm bước xa xa khuất
Ôm lạnh gói hồn biền biệt ai?
....
Mang Kim Cương qua chuột Đá về nè TS ôi!
Mau mau mở cửa thả hồn Nàng về nhà đi nào....!