Nhà tranh Thư Sinh

Cõi lòng ta rộng mở đón muôn loài
Ta yêu cuộc đời và yêu cả chông gai...

Trang

Chủ Nhật, 29 tháng 8, 2021

MÙA

Xuân về cánh én chao nghiêng
Lòng ai ẩn giấu nỗi riêng không lời

Hạ tàn cánh phượng xác xơ
Hỏi người năm cũ bây giờ ở đâu!?

Mùa thu người nhặt lá vàng
Riêng ta nhặt những úa tàn tình rơi

Đông lạnh, gió thổi, tuyết bay
Bên khung cửa sổ đưa tay hứng sầu


Thứ Sáu, 20 tháng 8, 2021

Ngày...

 


Đưa tay giữ lấy mặt trời

Cho ngày dừng lại đừng rơi xuống chiều





Thứ Bảy, 14 tháng 8, 2021

VÔ ĐỀ

 Hôm nay ngày đẹp: Thứ 7, ngày 7, tháng 7 (âm lịch)_Thất tịch


Có phải em! Người đã yêu tôi!?
Quay về tìm lại tháng ngày trôi
Kinh kệ không dìm được thương nhớ
Trái tim vẫn thổn thức vọng hồi

Tôi thì mãi nhớ bóng hình ai!?
Mong trời mau sáng, đón ban mai
Chờ nơi bến cũ người trở lại
 Em khóc, tôi cười trong cơn say...
 (Thư_Sinh)

 

Mỗi lần đến "Thất tịch" lại nhớ bài "Chức Nữ nàng đâu?" của Lan Man, văn mà như thơ:

Chức Nữ-Nàng đâu?

Category: , Tag:
08/03/2012 09:10 pm
    Ngày "Thất tịch" anh lại lần thư cũ. Tiếng yêu xưa vẫn hiện hữu bên đời. Ngày tháng tiếp và nhiều năm ròng rã, anh ngỡ quên nhưng chỉ tự dối lòng. Lúc yêu nhau em vẫn thường hay hát: "Người từ nghìn dặm về mang nỗi sầu. Nhịp cầu Ô Thước hẹn ước mai sau...", rồi trắc ẩn: tội Ngưu Lang-Chức Nữ, mối tình sâu sao ai nỡ cắt lìa!

  Một câu hỏi anh vẫn thường tự hỏi: căn nguyên nào bắt anh phải xa em? Đã bao lần chúng mình cùng hẹn ước: nguyện đời này ta chỉ có yêu ta! Anh hay hát: "Vì sao thế giới đông người anh chỉ thấy riêng em?...". Em có biết cuộc đời luôn tấp nập, mà anh vẫn cố dõi tìm hình bóng xa xưa trong dòng người cuộn chảy. Dẫu biết rằng người xưa ấy đã thay hình bắt bóng, anh vẫn dối lòng, vẫn đùa cợt với trái tim anh.

  Ông trời ác, chia lìa Ngưu-Chức, nhưng vẫn thương tình cho Ô Thước để họ gặp nhau. Dẫu nhớ thương cuộn tròn trong năm ấy, chỉ được nhìn, được nói, được cầm tay trong ngắn ngủi, cũng thỏa lòng-được nói lời ruột gan. Còn đôi ta dẫu vô tình giáp mặt, em hững hờ như thể gặp người dưng. Riêng anh vẫn mong cầu Ô Thước, chỉ một điều: đầu cầu chỉ có Ngưu Lang. Nàng Chức Nữ đã quên lời dặn trước, nên đêm về anh khắc khoải làm thơ.

   Lời thơ ấy anh đề tặng...biết tặng ai bây giờ hỡi dấu yêu xưa?!
   Trời không ngâu mà đang mùa mưa bão. Anh dặn mình: lòng đừng có bão giông!
(Lanman) 

 Hạ vẫn chưa tàn sao đã thu!?

Mưa còn giăng lối phủ bóng mù

Chàng Ngưu vẫn đợi bên Ô Thước

Chức Nữ đâu rồi!? Vắng bóng thu!?

 (Thư_Sinh)