Xuân về cánh én chao nghiêng
Lòng ai ẩn giấu nỗi riêng không lời
Hạ tàn cánh phượng xác xơ
Hỏi người năm cũ bây giờ ở đâu!?
Mùa thu người nhặt lá vàng
Riêng ta nhặt những úa tàn tình rơi
Đông lạnh, gió thổi, tuyết bay
Bên khung cửa sổ đưa tay hứng sầu
