Nhà tranh Thư Sinh

Cõi lòng ta rộng mở đón muôn loài
Ta yêu cuộc đời và yêu cả chông gai...

Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Bài viết của LT. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bài viết của LT. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2015

NÓI VỚI CON


Bà là mẹ của mẹ ta
Trên tay bồng bế một nhà cháu con
Lời ru từ thuở môi son
À ơi cho đến héo hon môi trầu
Mắt nhung qua vạn canh thâu
Nay mờ những bóng lo âu thiếu thừa
Sữa thơm nuôi mẹ ngày xưa
Giờ đang ấm nóng trong dòng máu con
Dù không gánh nước gánh non
Bà là tổ ấm vẹn tròn thương yêu

                                                (Thu Tâm)




Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2011

LỜI ỐC MƯỢN HỒN


LỜI ỐC MƯỢN HỒN
21:48 5 thg 8 2011Cá nhân0 Lượt xem0
 


   Không biết cớ chi thiên hạ lại gọi em là ốc mượn hồn nghe cứ như em là nhân vật của "Liêu trai chí dị" vậy. Em không chối bỏ cội nguồn tổ tông mình là loài ốc (tuy rằng có bọn xấu mồm rỗi hơi dám xầm xì là em trông giống lão còng gió hàng xóm) nhưng thật tình em đâu có mượn hồn ai, em toàn dùng hồn tự có đấy chứ. Suốt cuộc đời em chỉ mượn có 1 thứ: đó là cái vỏ ốc.Bởi vì Trời đã sinh ra em nhằm 1 ngôi sao xấu như ma lem nên em trần trụi toàn phần không 1 mảnh vỏ che thân, em đành phải đi mượn vỏ để khỏi bôi nhọ thuần phong mỹ tục. Cuộc hành trình tìm vỏ của em cũng lắm gian nan kiếp nạn như Đường Tam Tạng đi thỉnh kinh, có khi còn gian nan hơn vì Đường Tam Tạng có 3 đệ tử pháp thuật cao cường hộ tống, còn em đơn độc một thân ; Đường Tăng có cà sa của Phật Quan Âm ban, em thì mô-đen Chữ Đồng Tử mát mẻ tứ bề. Thế là em phải khẩn trương tìm vỏ . Các loại vỏ ngoại tuy nhìn thích mắt nhưng không vừa kích cỡ, vỏ VN chất lượng cao chỉ ưu tiên phân phối cho tụi ốc CÔCC, vỏ thời trang đẹp long lanh thì lọt cả vào bọn ốc giỏi chen lấn, kẹp, cào, cấu, cắn .... em cả thẹn, nhút nhát nên chỉ nhặt được cái vỏ bong tróc sứt mẻ. Thôi thế cũng được, có còn hơn không! Từ nay em có cái để che đậy tấm thân bồ liễu, có nơi để chui vào trú ẩn yên bình như Da-hu Phờ-lút. Từ nay em có thể hiên ngang ra vào nơi đông người, ít người hay vắng người mà không sợ bị nghi là có ý đồ xấu xa. Bởi vì em đã có cái vỏ bao bọc chở che, em đã được đứng vào hàng ngũ vinh quang của loài ốc mượn hồn. Bây giờ em cũng đã biết việc đính chính "mượn hồn" hay "mượn vỏ" là 1 việc làm vô nghĩa và có nguy cơ làm em bị mất vỏ để trở về những ngày trần trụi như thuở sơ sinh. Ừ mượn hồn thì mượn hồn có sao đâu? Hồn của em ơi đừng tự ái vì cái tên gọi vi phạm luật bản quyền ấy nhé! Mà em cũng không có thời gian để tư duy trì với triết lý sự, em còn mãi lắng nghe lời của Gió.... 

  Em đang yêu, yêu như điên cái chàng Gió lãng tử đào hoa. Gió của em đi nhiều biết rộng. Gió của em phóng khoáng đến choáng ngợp. Gió bảo nếu Gió thổi vào em sẽ vang lên âm thanh yêu đương huyền ảo nhất. Gió say em như điếu đổ và khát khao hôn lên sáu cẳng chân em thon thon yêu dấu, nhưng Gió không thể sà sát mặt đất , vậy nên em sẽ leo lên 1 nơi nào cao cao để tương xứng với tầm vóc của người yêu. Em đi hăng hái lắm! Em đến điểm hẹn tình yêu với 1 tốc độ phi thường mặc kệ những qui định với luật lệ giao thông phiền phức. Nhưng em chưa kịp chạm vào gốc cây gần nhất thì Gió đã kết hôn với 1 cô ả diều giấy sặc sỡ (mặc dù ả ta chẳng có cẳng chân gì nhưng lại có sợi dây rất dài, rất chắc, rất biết giật, kéo hay buông đúng lúc cần thiết). 

  Chao ôi là buồn! Em chỉ muốn lao vào ghềnh đá mà chết quách nhưng chỉ sợ không chết được mà bể tan cái vỏ thì coi như rì-viu lại nơi xuất phát. Em thất thiểu lê những bước đi chân thật của mình trên lổn nhổn cát sỏi cuộc đời. Sóng rì rầm vỗ về an ủi em. Sóng và em, hai tâm hồn cô độc gặp nhau trên bờ biển. Sóng đã lang thang nhiều, đã bị xô đẩy nhiều, đã bạc đầu vì thương nhớ (người khác chứ không phải em). Tội nghiệp Sóng và tội nghiệp em! Sóng lăn tăn thì em khổ mà Sóng cuồng nhiệt là em toi. Nên em và Sóng đành ngậm ngùi vẫy chân chào nhau..hức..hức...hức... 

  May mà Trăng đã lên, dịu dàng và tình tứ. Trăng tặng em bao nhiêu là thơ. Em ngâm thơ khản giọng, em xếp thơ đầy các hang hốc. Em ăn thơ, ngủ thơ, nói thơ, thở ra ...thơ. Nhưng Trăng vẫn xa em vời vợi. Trăng có thể "sóng xoãi trên cành liễu" với người này, "nhòm vào khe cửa" ngắm người kia, hay "năm canh lơ lửng chờ ai đó?"... Còn đối với một con ốc cô đơn, Trăng là tình ảo mà thôi!...

  Ba lần thất bại tình yêu làm cái vỏ mỏng manh của em giờ đây đã cũ càng thêm nứt. Em chả thiết đi tìm vỏ mới, dù số đo 3 vòng của em đã thay đổi nhiều. Bởi "Chàng không lại nữa, đẹp cùng ai?". Vậy mà cái vỏ chật chội tạm bợ ấy cũng nào được yên. Một buổi tối trời không đẹp không xấu, không nóng không lạnh, không mưa không nắng (à buổi tối dĩ nhiên là không có nắng rồi)... vừa chui ra khỏi hốc em đã va đánh "cốp" vào cái "duyên + nợ" đời em. Đó là 1 anh ốc mượn hồn với cái vỏ xấu như vừa nhặt từ thùng rác ra (Xin lỗi anh yêu! Em không thể nói dối). Như thường lệ, em đã rúm người lại chờ đợi những câu sừng sộ phủ đầu (là "văn hóa đường phố" chỗ em nó thế) nhưng em đã nhận được những lời xin lỗi rất vụng về (đến nỗi phải mất 1 lát sau em mới hiểu là đối phương nói gì). Anh cứ bối rối xoắn mãi 6 chân vào nhau suýt ngã lăn lông lốc. Cuối cùng, anh cũng bình tĩnh lại được và câu nói cũng mạch lạc hơn, anh kể em nghe về hành trình tìm vỏ gian nan của mình .....


                                                                                                                           (LT)


Thứ Ba, 12 tháng 7, 2011

gặp bạn cũ


gặp bạn cũ
15:17 12 thg 7 2011Công khai8 Lượt xem3
 
Một bọn sắp già dắt nhau về bé dại
Môi sõi sành cười vang tiếng ngây thơ
Ánh trong veo lóe trong mắt mỏi mờ
Cày xới lại thời gian trên trán héo
Điều muốn nói mấy mươi năm ngọng nghịu
Giờ như mưa rào mát khoảnh sân con
Ngón tay làm que tính những mất còn
Rơi mấy dấu lặng đau hơn roi quất…

Một bọn sắp già dắt nhau về bé dại
Muối lẫn tiêu, kẻ mặn người cay
Khóc oa oa rồi cười vỡ òa òa
Bụi rũ xuống bên lề đường bẩn chật
                                         (LT)





Thứ Tư, 13 tháng 4, 2011

Thanh minh




Thanh minh

Đăng ngày: 13:32 13-04-2011
Thư mục: Tổng hợp


Lê thê từng bước gió qua 
Nắng nhưng nhức nắng, hương là đà hương
Người đâu trong cõi vô thường?
Nhặt tro thương nhớ, gom buồn mốc meo
Tình theo vàng mã cháy vèo
Cạn dòng nước mắt eo sèo áo cơm
Xác xơ mấy ngọn cỏ rơm
Ngóng lời khấn nguyện chờn vờn bay lên
Mộ người một nấm chênh vênh
Mộ ta còn những vắng tênh đường về…
                                                                                        (LT)



Thứ Hai, 28 tháng 3, 2011

Đường ấy


Đường ấy
11:11 28 thg 3 2011Công khai5 Lượt xem7
 
Anh có đi trên đường ấy nữa không?
Mùa xuân quên tàn tạ
phù phiếm mãn khai nhan sắc vô tri
làm bướm một ngày làm sâu một kiếp
chuông chùa lạc giọng gọi hồn người

Anh có đi về đường ấy nữa không?
Mùa hạ sang ngang đèn lồng thắp đỏ
say dưới nắng mà thèm thuồng chút gió
lũ ve sầu ri rỉ khóc tuổi thơ
bóng kỷ niệm nhạt nhòe theo mỗi bước

Anh có qua đường ấy nữa không?
Mùa thu đánh rơi bông cúc dại
ven đường ngơ ngác tìm nhau
lá chết xác xơ cây gầy guộc âu sầu
mưa thổn thức hôn lên môi lạnh giá
ngọc lan khuya rụng mấy búp tay buồn

Anh có về ngang đường ấy nữa không?
Mùa đông rớt
cơn gió nồm thơ thẩn
khăn cuộn chặt lời yêu thương ngột ngạt
khung cửa trống hoang hun hút dõi nhìn theo
con cú xù im thít dưới tán cây hoang tưởng ngày hóa hạc
hôn mê trong giấc mơ ngày…
                          (LT)




Thứ Ba, 22 tháng 3, 2011

Đi


Đi
20:10 22 thg 3 2011Công khai5 Lượt xem2
 
Đi về cuối cơn mưa
thấy mặt trời ngồi khóc
dải khăn mây đẫm ướt
nỗi buồn vắt ngang trời

Đi về cuối buổi chiều
nắng lụi tàn hấp hối
bước ngày đi vồi vội
cây ủ rũ cúi đầu

Đi về cuối mùa yêu
ảo ảnh vừa lịm tắt
lời đầu môi cuối mắt
nhạt nhoà chìm hư không

Đi về… đi về đâu?
Tay lạnh níu canh thâu
đi vào trong đêm sâu…
lần tìm trong đêm sâu…
                        (LT)




Thứ Ba, 22 tháng 2, 2011

tôi với trăm năm



tôi với trăm năm

Đăng ngày: 12:32 22-02-2011
Thư mục: Tổng hợp

Tôi khắc trăm năm vào vách đá
trăm năm lạnh lẽo
sẹo yêu thương lồi lõm tâm hồn
đá có đau không?
khuyết mòn nhìn trăm năm rêu mốc.

Tôi vẽ trăm năm lên bờ cát
trăm năm không bóng mát
con dã tràng đơm đặt chút niềm vui ngoằn ngoèo
ốc mượn hồn tôi rong chơi ảo tưởng
gió bụi mịt mờ
ngọn sóng nào lấy cắp trăm năm tôi...

Tôi viết trăm năm lên lá úa
lênh đênh thả giữa dòng mơ
trôi đi trôi đi
vô định
rã chìm đâu đó
hững hờ…
         (LT)



Thứ Hai, 14 tháng 2, 2011

Xuân cảm



Xuân cảm

Đăng ngày: 17:50 14-02-2011
Thư mục: Tổng hợp
Này là "xuân cảm sốt" của anh TL đây.

Hoa lá rập rờn đánh đu nhau   (hoa mắt)
Mây che ngang mắt, nắng nghiêng đầu  (đau đầu)
Lời ong tiếng bướm đùa văng vẳng  (ù tai)
Vừa run đông đã giục xuân mau  (nóng lạnh)

Tiếc chi tấm áo đông sù sụ  (ho)
Mà để mưa xuân phải sụt sùi  (sổ mũi)
Xuân cảm nỗi niềm thêm cô quạnh
Đào phai, trà nhạt thếch mắt môi

                                                                      (LT)

Thứ Ba, 8 tháng 2, 2011

Cảm xuân


Cảm xuân
16:42 8 thg 2 2011Công khai5 Lượt xem5
 

Nghe mùa rơi rụng dưới chân
Đường về chốn cũ xưa gần nay xa
Nắng lên vàng cải tím cà
Khổ qua ai biết tàn hoa khi nào
Mai bòng bưởi, mốt mận đào
Vườn xuân con bướm ra vào ngẩn ngơ...
(LT)




Thứ Tư, 12 tháng 1, 2011

chuyện nọ xọ chuyện kia



chuyện nọ xọ chuyện kia

Đăng ngày: 17:23 12-01-2011
Thư mục: Tổng hợp

“Em có còn chuyện nọ xọ chuyện kia?” 

 Câu hỏi thơ mộng ấy là câu đầu tiên lão bạn thân ái quẳng cho ta sau bao ngày xa cách, khiến ta cũng phải quẳng cái lơ tơ mơ thường trực đi để nghiêm túc tự hỏi ta rằng đó phải chăng là sự hiển thị sai lệch do lỗi hệ điều hành. Vì muốn đem nọ xọ vào kia thì ta hẳn phải huyên thuyên lắm. Nhưng ta không làm được vậy cho dù có lúc cũng muốn vậy. Ta bị chứng đớ lưỡi mãn tính mà. Anh bảo “Em ít nói đến mức ngạc nhiên”. Ông Xã cũng nhận xét “Con hùng hục mà mẹ thì im ỉm”. Chắc Ông xã cáu vì bị lừa đây. Ngày ông xã khi chưa là ông xã ( tạm gọi là Chàng) nhìn thấy ta khi sắp có triển vọng là ta (tạm gọi là Nàng) làm “em xi” trong các cuộc thi Hoa Hậu xóm Lúa, xóm Khoai… Nàng đi đứng duyên dáng, nói năng dí dỏm và khi nụ cười tạo cơ hội cho chiếc răng khểnh nghiêng mình ra chào khán giả thì thằng bé Cupidon cũng bật cung cho mũi tên bay vút xuống …dàn nhạc. Cũng có thể thằng bé bắn dở nên tên bay trật lất và Chàng là nạn nhân của vụ tên lạc giữa chiến trường đó. Dù là lý do gì thì khi ấy Chàng cũng thấy ngưỡng mộ kỹ năng huyên thuyên của Nàng kinh khủng, Nàng là người duy nhất nói và đã nói không ngưng nghỉ suốt mấy giờ liền mà chẳng ai tỏ vẻ chán nghe hay la ó phản đối vì họ đang miệt mài dán mắt vào các chân dài cùng các chân hơi hơi dài đang tạo dáng khoe các đường cong và cả những đường không cong khác nữa. Chàng có biết đâu vì Nàng tưởng bở rằng khán giả đang ngắm mình và tâm đắc với cái huyên thuyên của mình nên cứ phấn khởi mà huyên thuyên tiếp nối huyên thuyên. Chàng cũng có biết đâu bộ phận phát thanh của Nàng được cài đặt cảm ứng off trong khoảng cách 6m. Vậy là Chàng bị lừa, bị trúng một mũi tên lạc và mãi mãi ở bên Nàng im thít mà mơ về Nàng huyên thuyên. Mãi mãi…

 Về chuyện bị lừa thì ta gặp nhiều lắm. Ta vẫn hay bị ta lừa trắng trợn. Ngày nào ta cũng nhìn ta trong gương ít nhất 3 lần. Mỗi ngày ít nhất 3 lần ta xác định chắc chắn ta có một nhan sắc không thuộc loại đẹp bình thường mà là xấu lạ. Nhưng chỉ cần vài lời tâng bốc về vẻ đẹp kiêu sa mê hoặc của ta từ ai đó thì ta tin ngay lập tức. Mà các chị em ơi! Sao chúng mình luôn đặt vấn đề nhan sắc lên vị trí chiến lược thế nhỉ? Dù rằng mình đẹp không phải để cho riêng ai ngắm. Vẫn cứ thích làm đẹp, thích những đồ vật đẹp, yêu những con vật đẹp và có khi yêu cả những con vật xấu hoắc…
                                                              (LT)



Chủ Nhật, 19 tháng 12, 2010

Vĩnh biệt Bồ câu Đen


Vĩnh biệt Bồ câu Đen
16:15 19 thg 12 2010Công khai5 Lượt xem0
 
(Thương tiếc Colombe)

Đưa em về trời mù sương vây
Áo mây lớp lớp phủ hình hài
Khói hương nghi ngút chìm hơi thở
Môi im mắt khép lại từ đây

Đưa em về đất rộng bao dung
Cát bụi buồn vui rũ sạch không
Còn chút tro tàn thương nhớ ấy
Xin giữ cho em khỏi nặng lòng

Giờ em nương bóng quế
Nhìn cõi tạm mịt mờ
Ta vẫn còn Níu - Tuột
Rồi Ngã khóc ngu ngơ…

Thôi, em về với chốn vô thường
Thắp ánh sao soi nẻo đoạn trường
Trả cơn gió lẻ niềm tê tái
Mấy mùa ấm lạnh cũng thôi vương…




Thứ Ba, 9 tháng 11, 2010

Độc thoại



Độc thoại

Đăng ngày: 07:25 09-11-2010
Thư mục: Tổng hợp

Mùa ơi, đừng thổi vào ta nữa!
Môi sẽ run vì vắng nụ hôn nồng
Sương móc ghì ôm  nhành trĩu trĩu
Chiếc kén đêm đông đủ ấm không?

Ta ơi! Đừng nhớ những mùa xưa
Mắt sẽ giăng mưa khắp 4 mùa
Gió sẽ gọi về xao xuyến cũ
Ngón tay chợt ướt giọt ơ hờ

Trời ạ, sao mùa xưa phục sinh?
Sao con bướm nhỏ lại rập rình?
Sao chiếc kén kia giờ rách nát?
Sao ta trần trụi khóc một mình?
                                       (LT)






Thứ Bảy, 6 tháng 11, 2010

chuyện chúng mình



chuyện chúng mình

Đăng ngày: 08:09 06-11-2010
Thư mục: Tổng hợp


 Anh luôn rạng rỡ mỗi khi tắm xong làm mình chỉ muốn vuốt ve, muốn chạm vào thân thể cường tráng hừng hực ấy. Những nhem nhuốc được rửa trôi đi còn làm phơi ra lồ lộ những dấu vết kỷ niệm chung của 2 đứa. Từng vết trầy xước nhắc mình nhớ bao lần chúng mình đã cùng ngã lăn lộn vật đè lên nhau. Lỗi do mình! Ngày ấy mình quá yếu kém nên đã gây ra nhiều đớn đau cho anh và cho mình. Nhưng anh vẫn tận tụy, nồng nhiệt, hăng hái như buổi ban đầu 2 đứa quen nhau. Hồi mới về với mình, anh đẹp trai, lịch lãm đến xao xuyến. Anh đã hút hồn bao nhiêu gái trai trong xóm và mình ngất ngây hãnh diện vì anh. Năm năm qua, anh đã cùng mình đi trên những chặng đường gian khổ. Không thể đếm hết bao nhiêu lần chúng mình cùng xiết chặt nhau mà nảy tưng tưng muốn rụng rời xương cốt, cũng lắm lúc chới với phóng lên hay khi hụt hẩng tụt xuống, mình đều tin cậy tựa vào cánh tay vững chãi của anh. Mình hối hận vì đã có lần tơ tưởng đến những anh khác sang trọng hơn, hấp dẫn hơn anh. Biết làm sao được, mình cũng là một con người với đầy đủ những Tham-Sân-Si …và ngàn thứ xấu xí của con người. Nhưng rồi cuộc sống cũng đã lôi tuột mình về với hiện thực là chỉ có anh là có thật, chỉ có anh luôn bên cạnh mỗi khi mình cần đến, chỉ có anh sẵn sàng hổ trợ mình một cách vô điều kiện (à, đúng ra thì cũng có chút điều kiện nho nhỏ, nhỏ đến mức có thể xem là không có). Vì vậy mà mình yêu anh và biết ơn anh lắm. Trong căn nhà quạnh vắng chỉ có 2 đứa với nhau, mỗi khi đi ngang qua anh, mình không thể kềm lòng để không đưa tay chạm vào chỗ 2 đứa thường chạm nhau . Có lần mình phát hiện chỗ ấy của anh bị bục 1 mảng, lòi cả nội y. Mình hơi buồn vì cứ tưởng phen này phải phẫu thuật thẩm mỹ cho anh rồi. May mà chuyên khoa xác định không sao, chỉ cần khâu vài mũi thì anh lại trở về nguyên trạng. Và anh lại cùng mình lên, xuống, nảy tưng tưng mỗi ngày. Yêu anh lắm, anh Wave RS của tôi!
                                     (LT) 





Thứ Hai, 1 tháng 11, 2010

ngạo mình



ngạo mình

Đăng ngày: 05:43 01-11-2010
Thư mục: Tổng hợp

Ta đi qua mấy mùa tàn tạ
Thấy xác ngây thơ chết dập bầm
Những nụ non tơ thèm sương gió
Vô tư nhụy rữa nát bờ hoang

Ta tìm một bóng của xa xưa
Một hồn thơ dại cõng tình khờ
Mong manh xao động chìm thăm thẳm
Khóc cười thôi cũng lặn vào mơ

Ta ươm vô tính giống Tình Si
Nảy một mầm Yêu rất dị kỳ
Cội rễ ký sinh nguồn thương xót
Lá xanh duyên chẳng trái hoa chi

Ta nghe máu chảy giọt ngập ngừng
Tim khi quên nhớ nhịp phân vân
Tay buông hờ hững vòng ấm lạnh
Hình như ta chỉ sống nửa chừng….

                                          (LT)


Thứ Bảy, 30 tháng 10, 2010

lục bát buồn (chưa thiu)



lục bát buồn (chưa thiu)

Đăng ngày: 08:16 30-10-2010
Thư mục: Tổng hợp

Hôm qua mưa, hôm nay mưa
Bao nhiêu mưa nữa cho vừa thương đau?
Tưởng là buồn 1 mùa ngâu
Cớ sao đất hóa biển sâu nước đầy?
Tay kia níu lấy tay này
Trôi cùng heo chó cỏ cây vật vờ
Trời già khóc nỗi xa xưa
Hay là đất nẫu lòng vì ai đây…
(LT)





Thứ Năm, 28 tháng 10, 2010

lục bát buồn thiu



lục bát buồn thiu

Đăng ngày: 15:12 28-10-2010
Thư mục: Tổng hợp
Dòng duyên kiếp vẫn trôi xuôi
Mà người duyên kiếp đã rời xa ta
Sông soi một bóng la đà
Trời soi nửa mảnh trăng ngà chơi vơi
Chìm đâu mất những niềm vui
Vớt lên một mớ bùi ngùi nhớ thương
Người còn vương? Ta còn vương?
Trói chi lắm mối chán chường đời nhau
Quơ tay tìm gỡ mối sầu
Vừa đau da thịt vừa đau linh hồn
Lỡ lời làm  lục bát buồn
Làm ca dao khóc, làm vừng trăng lu
Lang thang tìm cỏ Vô Ưu
Nước Vong Tình chuốc cho người tình vong
Người quên không? Ta quên không?
Cười vang nghe thấu nỗi lòng thâm kim
                                                                             (LT) 




Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010

dấu đời ta




dấu đời ta

Đăng ngày: 12:44 05-10-2010
Thư mục: Tổng hợp

Ta lủng lẳng treo mình trên dấu hỏi
Ôm dấu chấm than thở dài
Tụng mãi lời răn trong ngoặc kép
Lẻ loi nhốt mình vào ngoặc đơn
Ngóng chờ bàn tay gạch nối
Chỉ thấy ba chấm lửng lơ
Yêu thương dừng lại bên dấu phẩy
Hai chấm lê thê kể lể
Chấm hết nặng nề
Gieo xuống!...
                       (LT)





Thứ Tư, 29 tháng 9, 2010

mùa nước nổi



 mùa nước nổi

Đăng ngày: 12:36 29-09-2010
Thư mục: Tổng hợp
I.
Con nước trườn lên
Khao khát liếm vùng cỏ non lú nhú
Đôi bờ xoãi rộng ra
Chới với chuyến đò
Chới với nhớ mong
Giề lục bình lơi lả ghẹo rêu rong
Con thòi lòi ghé hiên nhà nghiêng ngó
Ngập ngụa mây mưa 
Run run gió
Dấu vết người chìm khuất ở nơi đâu?
Trời kéo màn giấu mặt
Đất bải hoải nhũn ra
Mặc tình nước chồm lên lùng sục khắp thịt da...
II.
Mùa nước nổi!
Lênh láng xóm nhà, lênh láng đời quê
Những con cá rô chiên giòn ôm nhau xoắn xuýt
Sẻ chia muối mặn gừng cay
Chờ tay người, so đũa nở trắng cây
Em chống xuồng nhổ bông súng trên đồng
Tiếng thở dài buông giữa thinh không
Ai chết đó, xác thân vùi trong nước...
Mưa! Lại mưa như trút!..
Nước đầy rồi mà trời cứ đong thêm.
Trôi giạt
Lênh đênh
Những mảnh đời chìm trong nước nổi
Bắt ốc, hái rau, hàng rong, quà vặt...
Nào kiếp thương hồ
Nào người hạ bạc
Níu nhau trôi mãi về đâu?...
                          (LT)





Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2010

Ngày


Ngày

Đăng ngày: 13:35 28-05-2010
Thư mục: Tổng hợp


Ngày đầy nắng cháy bỏng giàn hoa giấy
Loang lổ sân từng đốm mắt không hồn
Người phơi ra những nhăn nhó trần truồng
Kẻ lẩn trốn vào mát lành vay mượn

Ngày vắng gió, lũ ve rền rỉ hát
Khúc hòa âm không điệu tính âm u
Cây im lìm buông thõng bóng trầm tư
Sông chết lặng, lục bình nghi ngút tím

Ngày mưa đến nhoi nhói xuyên tim lá
Luân vũ gửi giọt trăm năm vào lòng đá
Lướt thướt mái nhà, lướt thướt hàng cây
Đôi giọt lạc loài rớt xuống ngón tay…

Ngày như thế, ngày qua như thể
Ngày là ngày hồn nhiên mưa nắng
Ngày không phải là đêm đầy ánh sáng
Ngày vô tình không tiếc nhớ hôm qua
Ngày vô tư chẳng hề biết ngày mai…
                                              (LT)