Hoàng hôn lặng lẽ dần rơi Trăng nghiêng soi bóng em ngồi hồ sen Bốn năm kề cận thân quen Ngọt ngào, hạnh phúc say men tình nồng Biết là thế giới..."hư không" Nhưng anh vẫn nhớ, vẫn mong mỗi ngày Thức dậy đã nghĩ đến ai Bóng hình theo giấc ngủ dài vào mơ Chiều nay nhặt mấy vần thơ Ghép lại thành một chữ "chờ" gửi em