Nhà tranh Thư Sinh

Cõi lòng ta rộng mở đón muôn loài
Ta yêu cuộc đời và yêu cả chông gai...

Trang

Thứ Tư, 27 tháng 10, 2021

BÌNH MINH TRÊN BIỂN

Hình chụp tại bãi biển Mỹ Khê-Đà Nẵng


Mình anh đứng trước biển đêm
Thầm mong ước được ôm em vào lòng
Cùng nhau nhìn sóng, ngắm sao
Bờ môi tìm kiếm ngọt ngào nụ hôn

Bình minh đã tỏa tràn trên biển
Mộng mơ kia tan biến cùng đêm
Nhẹ nhàng con sóng vỗ êm
Như đang dành dỗ: đừng thêm nỗi sầu!

 



Chủ Nhật, 3 tháng 10, 2021

ƯỚC MONG

Thơ viết thời... Trẻ Con! =))

ƯỚC MONG

Nếu thế thật !
Nếu tôi là thi sĩ
Tôi sẽ viết vào thơ: núi sông hùng vĩ,
Ruộng lúa xanh rì đón gió đêm trăng
Những nụ cười xinh như đóa bằng lăng
*               *               *

Nếu thế thật !
Nếu tôi là họa sĩ
Tôi sẽ vẽ với một niềm hoan hỷ
Vẽ những cành khô vội vã đâm chồi
Vẽ ánh mắt nhìn của những lứa đôi

Ảnh: Internet

Nếu thế thật !
Nếu tôi là ca sĩ
Tôi sẽ hát không bao giờ nghỉ
Hát cho loài người bớt nỗi đau thương
Hát cho chính mình cảm thấy yêu hơn
*                *                 *
Nếu thế thật !
Nếu tôi là nhạc sĩ
Tiếng đàn tôi sẽ cho đời thêm vị
Nốt nhạc kết thành tiếng pháo râm ran
Thành chuỗi cười, giọng nói ngân vang....


P/s: Nàng Covid "quậy" quá nên không ước làm "Bác sĩ" :)) 




 

Thứ Bảy, 25 tháng 9, 2021

VỌNG CỔ

 

 Bãi Dài- Phú Quốc- Hình chụp năm 2012

Vọng Cổ

Nhờ vọng cổ nhắn đến người vọng cổ
Thời gian trôi, tình xưa nhạt màu rồi
Đàn lạc dây, song loan lẻ nhịp rơi
Chuyển cung oán, tơ lòng kia đã đứt

Đừng nhớ nữa, khi tình xưa đã dứt
Phượng Cầu Hoàng đổi thành khúc chia ly
Sậy liêu xiêu không níu được người đi
Gọi chi nữa!? Khi tiếng đàn im bặt...
                                (15/12/2012)

 

* Vọng cổ: một thể loại nhạc của người miền Tây (đờn ca tài tử) 

* Song loan: Một nhạc cụ trong đờn ca tài tử


Thứ Tư, 15 tháng 9, 2021

ĐỘC HÀNH

 Đảo Lý Sơn_Đỉnh núi lửa Thới Lới_Hình chụp năm 2014

ĐỘC HÀNH 
Đã tưởng rằng quen bước lãng du
Tâm hồn cô quạnh sống trong tù
Đơn thân tìm giấc mơ dĩ vãng
Độc mã chọn đường bước chu du
Nghĩa tình mấy kiếp kìa non Thái
Duyên nợ đôi đàng nọ núi Vu
Đêm khuya vẳng tiếng chày canh nhịp
Khoảnh khắc trôi qua biết mấy thu....!?


 

Chủ Nhật, 29 tháng 8, 2021

MÙA

Xuân về cánh én chao nghiêng
Lòng ai ẩn giấu nỗi riêng không lời

Hạ tàn cánh phượng xác xơ
Hỏi người năm cũ bây giờ ở đâu!?

Mùa thu người nhặt lá vàng
Riêng ta nhặt những úa tàn tình rơi

Đông lạnh, gió thổi, tuyết bay
Bên khung cửa sổ đưa tay hứng sầu


Thứ Sáu, 20 tháng 8, 2021

Ngày...

 


Đưa tay giữ lấy mặt trời

Cho ngày dừng lại đừng rơi xuống chiều





Thứ Bảy, 14 tháng 8, 2021

VÔ ĐỀ

 Hôm nay ngày đẹp: Thứ 7, ngày 7, tháng 7 (âm lịch)_Thất tịch


Có phải em! Người đã yêu tôi!?
Quay về tìm lại tháng ngày trôi
Kinh kệ không dìm được thương nhớ
Trái tim vẫn thổn thức vọng hồi

Tôi thì mãi nhớ bóng hình ai!?
Mong trời mau sáng, đón ban mai
Chờ nơi bến cũ người trở lại
 Em khóc, tôi cười trong cơn say...
 (Thư_Sinh)

 

Mỗi lần đến "Thất tịch" lại nhớ bài "Chức Nữ nàng đâu?" của Lan Man, văn mà như thơ:

Chức Nữ-Nàng đâu?

Category: , Tag:
08/03/2012 09:10 pm
    Ngày "Thất tịch" anh lại lần thư cũ. Tiếng yêu xưa vẫn hiện hữu bên đời. Ngày tháng tiếp và nhiều năm ròng rã, anh ngỡ quên nhưng chỉ tự dối lòng. Lúc yêu nhau em vẫn thường hay hát: "Người từ nghìn dặm về mang nỗi sầu. Nhịp cầu Ô Thước hẹn ước mai sau...", rồi trắc ẩn: tội Ngưu Lang-Chức Nữ, mối tình sâu sao ai nỡ cắt lìa!

  Một câu hỏi anh vẫn thường tự hỏi: căn nguyên nào bắt anh phải xa em? Đã bao lần chúng mình cùng hẹn ước: nguyện đời này ta chỉ có yêu ta! Anh hay hát: "Vì sao thế giới đông người anh chỉ thấy riêng em?...". Em có biết cuộc đời luôn tấp nập, mà anh vẫn cố dõi tìm hình bóng xa xưa trong dòng người cuộn chảy. Dẫu biết rằng người xưa ấy đã thay hình bắt bóng, anh vẫn dối lòng, vẫn đùa cợt với trái tim anh.

  Ông trời ác, chia lìa Ngưu-Chức, nhưng vẫn thương tình cho Ô Thước để họ gặp nhau. Dẫu nhớ thương cuộn tròn trong năm ấy, chỉ được nhìn, được nói, được cầm tay trong ngắn ngủi, cũng thỏa lòng-được nói lời ruột gan. Còn đôi ta dẫu vô tình giáp mặt, em hững hờ như thể gặp người dưng. Riêng anh vẫn mong cầu Ô Thước, chỉ một điều: đầu cầu chỉ có Ngưu Lang. Nàng Chức Nữ đã quên lời dặn trước, nên đêm về anh khắc khoải làm thơ.

   Lời thơ ấy anh đề tặng...biết tặng ai bây giờ hỡi dấu yêu xưa?!
   Trời không ngâu mà đang mùa mưa bão. Anh dặn mình: lòng đừng có bão giông!
(Lanman) 

 Hạ vẫn chưa tàn sao đã thu!?

Mưa còn giăng lối phủ bóng mù

Chàng Ngưu vẫn đợi bên Ô Thước

Chức Nữ đâu rồi!? Vắng bóng thu!?

 (Thư_Sinh)


Thứ Bảy, 31 tháng 7, 2021

CHUYỆN CƯỜI... CÓ THẬT



    Ngày ấy, Tôi là sinh viên năm thứ hai, lớp dương thịnh âm suy, chỉ có 12 cô nàng "ngổ ngáo", không anh chàng nào tán đổ, chả biết yêu là gì, chỉ biết học. Mà cũng ít anh chàng nào có can đảm đến gần để tán, vì đến gần lập tức bị 12 cô nàng vây quanh chọc ghẹo cho đến nỗi sợ chạy.... mất dép luôn.Vậy mà có một anh chàng bên lớp Anh văn có can đảm "trồng cây si" cô nàng hoa khôi của lớp, mặt mũi hình thức của anh chàng cũng sáng sủa dễ coi có thể gọi là....đẹp trai, nhưng không hiểu sao cô bạn cứ thấy anh chàng đến gần thì...bỏ chạy, anh chàng vẫn kiên nhẫn tìm cách tiếp cận, sinh nhật cô bạn, anh chàng ôm một bó hoa hồng thật lớn, thật đẹp, đứng đợi ở chân cầu thang, tan học, cô bạn đi xuống thấy anh chàng đứng chờ thì bỏ chạy ra nhà xe, anh chàng ôm bó hoa hồng....đuổi theo, cô bạn lên xe dông tuốt. Để anh chàng thẫn thờ một mình ôm bó hoa đứng ở nhà xe...

    Tiếp cận trực tiếp không được, anh chàng đổi chiến thuật, tiếp cận gián tiếp. Anh chàng viết thư và nhờ một cậu bạn học chung lớp tôi chuyển giùm, nhưng khi biết chủ nhân của bức thư là ai thì cô bạn nhất quyết không nhận, bức thư được chuyền qua, chuyền lại và rơi ngay vào tay một tên thuộc dạng "Tôn ngộ không" của lớp, hắn xé ra xem lập tức, xem xong hắn ôm bụng cười lăn lộn. Mọi người trong lớp tò mò đến xem, tôi cũng có trong số tò mò đó. Thư viết kín 4 trang giấy, nhưng hai câu thơ kết thúc là làm tôi có ấn tượng nhất nên đến bây giờ vẫn nhớ:

"Ước gì anh được làm con chó
Để suốt đời quanh quẩn bên chân em..."

    Tôi hiểu ra, tại sao cô bạn cứ thấy anh chàng đến gần thì....bỏ chạy.


Thứ Ba, 27 tháng 7, 2021

27/7

    Hắn giật mình, mở choàng mắt, vì bị lôi tuột ra khỏi nơi trú ngụ êm ấm. Hắn ngơ ngác nhìn quanh. Căn phòng trắng toát, im ắng, chỉ có hai người phụ nữ mặc đồ trắng, hình như là 2 bà sơ. Một trong hai người nhìn hắn mĩm cười nói: "mắt sáng, trán rộng, một anh chàng mạnh khỏe và thông minh". Hắn nhìn lên chiếc đồng hồ lớn treo trên tường, 4 giờ sáng. Hắn nghĩ: " một khung cảnh tẻ nhạt, sớm thế đánh thức mình dậy để làm gì, ngủ tiếp thôi!". Hắn nhắm mắt thiếp đi......
    Một ngày đêm trôi qua. Lần này hắn bị đánh thức bởi cơn đói cồn cào. Đói và khát quá! Hắn mở mắt, gương mặt một phụ nữ xinh đẹp, phúc hậu, đang cúi nhìn Hắn có vẻ lo lắng. Khi thấy Hắn giương mắt nhìn lại, nét mặt người phụ nữ dãn ra, tươi cười nói: "không sao rồi, cứ tưởng bị bệnh gì. Chắc đói lắm rồi đây. Uống sữa rồi ngày mai mình về nhà!"

    Khi người phụ nữ xinh đẹp và Hắn vừa bước vào cửa nhà, thì rất nhiều cô bé dễ thương, xinh xắn ùa ra. Các cô bé vây quanh Hắn và người phụ nữ, ríu rít cười nói, tranh nhau ôm hôn Hắn. Hắn cười, nghĩ: "Ồ! Cuộc sống này thật thú vị và hạnh phúc! Cảm ơn Ba Mẹ đã đem Hắn đến thế giới này!".







Chủ Nhật, 25 tháng 7, 2021

Chiều...!

(Ảnh: Internet)

Bên đường lặng lẽ chiều rơi

Nhờ em nhặt giúp mặt trời cô đơn