Nói đến Huế là phải nhắc đến sông Hương_Núi Ngự (Bình) là biểu tượng thiên nhiên của Huế.
(Hình chụp trong một lần ghé thăm Huế!)
Chùa Thiên Mụ (còn gọi là Linh Mụ)
Nói đến chùa Thiên Mụ làm tôi nhớ đến một câu chuyện cười về câu thơ "Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương" được một người Tây dịch ra tiếng Pháp và sau đó được một người khác dịch ngược lại tiếng Việt là: "Bà trời đánh một hồi chuông, canh gà húp vội hóc xương mấy lần"
Câu thơ trên có nguồn gốc từ bài thơ "Hà Nội tức cảnh" của cụ Dương Khuê:
"Gió đưa cành trúc la đà
Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương
Mịt mù khói tỏa ngàn sương
Nhịp chày Yên Thái*, mặt gương Tây Hồ"
* Yên Thái: có bản dịch là An Thái
Bài thơ được truyền miệng về sau trở thành bài ca dao.
Năm 1918 Phạm Quỳnh, một danh sĩ đất Hải Dương, trong chuyến vào thăm Huế mười ngày, chắc muốn "nịnh" tán các cô gái Huế đã đem bài thơ sửa lại câu thứ 2 thành: "Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương" (một kiểu "đạo" thơ?)
Và dịch qua, dịch lại giữa tiếng Tây, tiếng Ta thì thành như trên: "Bà trời đánh một hồi chuông, canh gà húp vội hóc xương mấy lần"
