XUÂN
Sao bảo xuân qua xuân bất tái?
Xuân hẹn cùng ai đã trở về?
Sớm mai sương tỏa ngập cả cơn mê
Nụ mai bé xòe tay kêu gọi nắng
Giai nhân ngủ trăm năm trong rừng vắng
Chạm môi xuân bừng thoát giấc cô miên
Má hồng lên một nhan sắc thiên nhiên
Mắt biên biếc màu tình tươi lộc nõn
Da rạo rực dưới cỏ mềm sương đọng
Yêu!..Yêu đi!.. Xuân giục giã cùng ai
Quên! Quên đi!... Xuân thổn thức đêm dài
Lá năm cũ rụng bay vào năm mới
Say đắm cũ không cùng xuân theo tới
Người xuân xưa phai bóng giữa thời gian
Hoa vẫn tươi lơi lả gọi bướm sang
Lòng se lạnh sao rèm xuân khẽ động?
Rượu không uống mà say mềm giấc mộng
Ta có xuân? Ta có hẹn xuân đâu?
Xuân có ta, xuân thêm một đóa sầu
Mai vàng đấy hay đào phai hương sắc?
Rượu nồng đấy hay chén trà nguội nhạt?
Niềm vui xuân vò nát nỗi buồn xuân…
Ngoài kia xuân…. rộn rã náo nức xuân…
Trong ta, xuân … len lén ngại ngùng xuân…
(LT)
Xuân về trên ngọn cây.
Xuân dâng đầy ánh mắt
Xuân thơm ngát nụ hoa.
Lại tiệc tùng rất mệt nữa cơ
Nhưng xin bớt chút ít thời giờ
Để vào blog người chờ đã lâu
HÌ HÌ...
Thương chúc chị mãi có những vần thơ hay để làm đẹp hơn cho đời, chị yêu nhé!
Hihi
chỉ có cách thưởng thức mùa xuân của con người thì mỗi năm mỗi khác mà thôi..
Trong ta, xuân … len lén ngại ngùng xuân…
Hay quá chị ơi!
Năm mới vạn sự như ý!
Quên! Quên đi!... Xuân thổn thức đêm dài
T làm người ta nhớ tới người ta rồi nè. Xuân có khác. Giục giã, dồn dập. Chúc an lành. Có đi viết không vậy, nhất là đứng ở Ninh kiều và viết?
...
Niềm vui xuân vò nát nỗi buồn xuân…
Hai câu này là em thích nhất đấy!
Xuân đến, người ta có thể hớn hở đón chào, say sưa cảm nhận, hoặc có thể rạo rực, hoặc có thể mặc nhiên, hoặc có thể hờ hững hoặc... Tuy nhiên Chị của tôi không có những cái dáng vẻ đó. Chị không quá nồng nhiệt chào đón, không quá hững hờ tư lự, không quá vỗ về ôm ấp... bởi chị đang sợ. Nỗi sợ không phải của cô gái đến thì, không phải của đứa trẻ còn non, không phải của cụ già quá tuổi. Nỗi sợ của chị là nỗi sợ của "xuân trong ta len lén ngại ngùng xuân"
Cứ ngỡ là xuân bất tái lai, thế mà có hẹn cùng ai, xuân lại lại. Thế nhưng Chị không quá đỗi bất ngờ nhưng vì chị chưa nuôi niềm hy vọng gì nên thế mà ngỡ ngàng, thế mà ngại ngùng, thế mà e thẹn cùng xuân.
Ấy thế mà chị vẫn kịp định thần mà cảm nhận. Ấy cũng bởi trong Chị vốn đang xuân. Vẫn gọi bướm, vẫn lã lơi xuân, vẫn say mềm.. Ấy đấy cái xuân nó thế đấy. Nó làm cho người ta biết cách "vò nát nỗi buồn xuân".
Viết mấy dòng nâng ly rượu xuân, Chúc chị năm mới an lành.
Mai vàng đấy hay đào phai hương sắc?
Rượu nồng đấy hay chén trà nguội nhạt?
Niềm vui xuân vò nát nỗi buồn xuân…
Ngoài kia xuân…. rộn rã náo nức xuân…
Trong ta, xuân … len lén ngại ngùng xuân…"
BÀI THƠ XUÂN HAY WÁ ! CHÚC EM NĂM MỚI LUÔN TƯƠI TRẺ, LẠC QUAN, YÊU ĐỜI, SỨC KHỎE DỒI DÀO, CÔNG THÀNH DANH TOẠI !
SỨC KHỎE VÔ BIÊN
THÀNH CÔNG LIÊN MIÊN
HẠNH PHÚC TRIỀN MIÊN
TÚI LUÔN ĐẦY TIỀN
SUNG SƯỚNG NHƯ TIÊN
CHÚC MỪNG NĂM MỚI
2009 !
CHÚC mừng năm đến, tiễn năm xong
TÂN niên phúc lộc khơi vừa dạ
XUÂN mới tài danh khởi thỏa lòng
VẠN chuyện lo toan thay đổi hết
SỰ gì bế tắc thảy hành thông
NHƯ anh, như chị, bằng bè bạn
Ý nguyện, duyên lành, đẹp ước mong!
Vượt qua suy thoái hãy sẵn sàng
Khó khăn vất vả vẫn lạc quan
Chung sức đồng lòng, dân chủ bàn
Không ngừng sáng tạo để mở mang
Đĩnh đạc, thẳng đường tiến vững vàng
Mọi nhà đều thịnh vượng an khang
VTA
Xuân Kỷ Sửu 2009
NĂM MỚI CÔ NHÉ !