TA VÀ ĐÊM
Mình ta thao thức suốt năm canh
(hoainiem)
Sao đêm làm bạn kẻ độc hành
Tâm giao: một mảnh vầng trăng khuyết
Cựu hữu: bóng mình đang quẩn quanh
Ray rứt hồn ta: người cô lữ
Thẩn thờ dạ khách: kẻ chinh hành
Có ai hiểu được lòng ta nhỉ?
Tri âm: làn gió thoảng qua nhanh
(Thư_sinh)
* * *
ĐÊM VỀ
Lặng lẽ một mình đếm trống canh
Sương khuya rơi ướt kẻ cô hành
Tình nhân : chiếc bóng hoài cô quạnh
Tri kỉ : hồn người mãi quẩn quanh
Đau đớn người đi - đành bởi phận
Xót xa kẻ ở - kệ thôi đành
Thế gian ai hiểu tình ta nhỉ
Bạc phước : duyên sầu, phận mỏng manh
(hoainiem)
* * *
Mưa rơi gió lạnh suốt năm canh
Đau xót riêng em phận chỉ mành
Tri âm: một bóng đèn hiu hắt
Tri kỷ: đôi dòng lệ quẩn quanh
Tình xưa: chỉ còn trong hoài niệm
Mộng cũ: nghĩ lại thật mong manh
Định mệnh sao bắt em cô lẻ?
Trọn kiếp u buồn trong mênh mang
(Thư_sinh)
* * *
Ai vừa chợt đến lúc sang canh
Để gió lay lay động liếp mành
Lúc đến câu cười lan khắp chốn
Khi về giọt lệ chảy vòng quanh
Yêu thương có phải còn vương vấn
Hạnh phúc hình như có mối manh
Hãy cứ vui hoài trong cõi mộng
Còn hơn tỉnh suốt để sầu mang(hoainiem)
hãy hãy quên đi...
Hãy cứ vui hoài trong cõi mộng..
còn hơn tỉnh suốt để sầu mang
chúc vi khỏe
Hầu hết các bài của Sinh đều đã viết từ rất lâu, giờ được mang ra, rồi ngồi mà gặm nhấm lại những dòng kỷ niệm.
Thời gian không thể quay trở lại Sinh à.
Đau xót riêng em phận chỉ mành
Tri âm: một bóng đèn hiu hắt
Tri kỷ: đôi dòng lệ quẩn quanh
Tình xưa: chỉ còn trong hoài niệm
Mộng cũ: nghĩ lại thật mong manh
Định mệnh sao bắt em cô lẻ?
Trọn kiếp u buồn trong mênh mang
giùm HN nhé
Lặng lẽ một mình đếm trống canh
Sương khuya rơi ướt kẻ cô hành
Tình nhân : chiếc bóng hoài cô quạnh
Tri kỉ : hồn người mãi quẩn quanh
Đau đớn người đi - đành bởi phận
Xót xa kẻ ở - kệ thôi đành
Thế gian ai hiểu tình ta nhỉ
Bạc phước: duyên sầu, phận mỏng manh
Đừng lo, gió thoảng qua, rộng khắp
Ngày ngày thổi mát cho người mà ?
Vui và hạnh phúc nhìu nhìu, Sinh nhé !
Hôm đó định nhờ cậu 1 việc, sau đó mày mò rồi cũng ra!
Dạo này bận lắm phải không?