Từ
xưa đến nay, dù nam hay nữ, ở bất kỳ quốc gia nào, dân tộc nào, tầng lớp
nào: từ vị hoàng đế uy nghiêm đầy quyền lực, nhà thông thái, đến kỹ sư,
bác sĩ, anh nông dân, hay một gã ăn mày thì khi yêu cũng giống
nhau.....đều hóa ngốc
.
Khi
yêu người ta cảm thấy lâng lâng vui sướng cả ngày....vì nhớ đến một câu
nói ngọt ngào, một cử chỉ âu yếm của "đối phương", nhiều lúc ngớ ngẩn
...cười một mình. Có khi vui quá cả đêm không ngủ được, thức để ....
ngồi cười
.
Khi yêu người ta rất...trẻ con,
thích nũng nịu, phụng phịu, vòi vĩnh. Dễ giận dỗi, đôi khi chỉ vì một
câu nói cảm thấy ít được "đối phương" quan tâm, ít thể hiện yêu
thương. Nhiều đêm thức trắng vì một chút dỗi hờn vu vơ
Khi yêu người ta
trở nên dại khờ, không tính toán hơn thua, được mất. Sẵn sàng làm những
việc mà bình thường ai bảo làm họ sẽ nói ngay: "điên mới làm thế!",
chỉ để đổi lại được nhìn thấy nụ cười rạng rỡ hạnh phúc của "đối
phương", cảm thấy thật ấm lòng! Chấp nhận "sứt mẻ" tình cảm với người
thân để "vun đắp" tình cảm với "người dưng".
Bởi còn đơn thân thì có nghĩa chưa trọn vẹn. Nhưng đã biết thức cả đêm chỉ để... ngồi cười thì sắp sửa có gì đó trọn vẹn hơn trong năm mới rồi đấy!
P/S: Đầu năm thầy bắt quẻ cho TS
Mùng 2 rồi...