(Thơ cùng dấu_ Dấu huyền)
Chiều buồn chàng tìm đường
Mò vào vườn nhà nàng
Vườn nhà nàng trồng toàn
Nhài và đào cùng bòng
Chàng ngồi nhìn cành hồng
Và lòng thầm cầu rằng
Ngày nào nàng ngồi kề
Thì thầm rằng chồng à
Trời dần về chiều rồi
Mình đừng ngồi ngoài vườn
Rồi cùng chàng vào nhà
Bày bàn cờ, bình trà
Nhìn chàng cười hiền hòa
Cầm trà mời chàng dùng
Chàng ghì nàng vào lòng
Đời này còn gì bằng...
Kìa ầm ầm ào ào(Hoainiem)
Bà già vừa tìm vào:
Thằng này là thằng nào
Mà mò vào vườn đào
Mày tìm gì vườn bà?
Bàng hoàng và lùng bùng
Chàng chào bà rồi chuồn.
Thư_Sinh viết tiếp
Chàng tìm nàng mà rằng:
Mình cùng về đồng bằng
Làm nhà và trồng vườn
Bà già đừng ầm ào
Nàng thì thầm: Chàng à!
Đừng buồn vì Bà mà
Chờ Bà ngừng cằn nhằn
Mình cùng vào trình bày
Bà đồng tình, bằng lòng
Thì mình thành người nhà
Chàng chiều nàng, cười ừ!
Mình cùng bàn từ từ
Quàng ghì nàng vào lòng
Trời chiều đà về tà
Chàng bồng nàng vào nhà
Kìa còn hoài lời thề bồi
Trả lờiXóaLàm gì ruồng lòng nàng rồi từ tình
À!Thà rằng cười trừ mình
Thềm hồng nàng về là hình nàng hồng
Tình nồng choàng nàng vào lòng
Trừ bồi tình ngoài luồng lờn chờn vào
Vì tình thề bồi hồi nào
Đành lòng từ tình vừa vào chiều buồn...
Nàng làm vầy thì chàng
XóaĐành cười trừ đầu hàng:D