TA VÀ ĐÊM
Mình ta thao thức suốt năm canh
(hoainiem)
Sao đêm làm bạn kẻ độc hành
Tâm giao: một mảnh vầng trăng khuyết
Cựu hữu: bóng mình đang quẩn quanh
Ray rứt hồn ta: người cô lữ
Thẩn thờ dạ khách: kẻ chinh hành
Có ai hiểu được lòng ta nhỉ?
Tri âm: làn gió thoảng qua nhanh
(Thư_sinh)
* * *
ĐÊM VỀ
Lặng lẽ một mình đếm trống canh
Sương khuya rơi ướt kẻ cô hành
Tình nhân : chiếc bóng hoài cô quạnh
Tri kỉ : hồn người mãi quẩn quanh
Đau đớn người đi - đành bởi phận
Xót xa kẻ ở - kệ thôi đành
Thế gian ai hiểu tình ta nhỉ
Bạc phước : duyên sầu, phận mỏng manh
(hoainiem)
* * *
Mưa rơi gió lạnh suốt năm canh
Đau xót riêng em phận chỉ mành
Tri âm: một bóng đèn hiu hắt
Tri kỷ: đôi dòng lệ quẩn quanh
Tình xưa: chỉ còn trong hoài niệm
Mộng cũ: nghĩ lại thật mong manh
Định mệnh sao bắt em cô lẻ?
Trọn kiếp u buồn trong mênh mang
(Thư_sinh)
* * *
Ai vừa chợt đến lúc sang canh
Để gió lay lay động liếp mành
Lúc đến câu cười lan khắp chốn
Khi về giọt lệ chảy vòng quanh
Yêu thương có phải còn vương vấn
Hạnh phúc hình như có mối manh
Hãy cứ vui hoài trong cõi mộng
Còn hơn tỉnh suốt để sầu mang(hoainiem)
Khi nào TS qua đó ới HB nha....
Đêm an lành TS nhé!
Nghe tha thiết vội nhớ về VỌNG CỔ....
Khúc nhạc xưa dù đã tắt lịm rồi
Cũng nhủ lòng tân nhạc sẽ lên ngôi
Nhưng lại sợ lúc tơ chùng lỗi nhịp
.
Giai điệu tấu đủ tơ lòng bắt kịp
Kẻ ôm đàn bỗng thay điệu chuyển âm
Bởi thế nên ôm mãi một cung trầm
Trong thanh vắng tìm dư âm còn vọng