Hắn giật mình, mở choàng mắt, vì bị lôi tuột
ra khỏi nơi trú ngụ êm ấm. Hắn ngơ ngác nhìn quanh. Căn phòng trắng
toát, im ắng, chỉ có hai người phụ nữ mặc đồ trắng, hình như là 2 bà sơ.
Một trong hai người nhìn hắn mĩm cười nói: "mắt sáng, trán rộng, một
anh chàng mạnh khỏe và thông minh". Hắn nhìn lên chiếc đồng hồ lớn treo
trên tường, 4 giờ sáng. Hắn nghĩ: " một khung cảnh tẻ nhạt, sớm thế đánh
thức mình dậy để làm gì, ngủ tiếp thôi!". Hắn nhắm mắt thiếp đi......
Một ngày đêm trôi qua. Lần này hắn bị đánh
thức bởi cơn đói cồn cào. Đói và khát quá! Hắn mở mắt, gương mặt một phụ
nữ xinh đẹp, phúc hậu, đang cúi nhìn Hắn có vẻ lo lắng. Khi thấy Hắn
giương mắt nhìn lại, nét mặt người phụ nữ dãn ra, tươi cười nói: "không sao rồi, cứ tưởng bị bệnh gì. Chắc đói lắm rồi đây. Uống sữa rồi
ngày mai mình về nhà nha!"
Khi người phụ nữ xinh đẹp và Hắn vừa bước
vào cửa nhà, thì rất nhiều cô bé dễ thương, xinh xắn ùa ra. Các cô
bé vây quanh Hắn và người phụ nữ, ríu rít cười nói, tranh nhau ôm hôn
Hắn. Hắn cười, nghĩ: "Ồ! Cuộc sống này thật thú vị và hạnh phúc! Cám ơn
Ba Mẹ đã đem Hắn đến thế giới này!".
