LỜI RU QUÊ MẸ_ ( TP )
"Chiều chiều mây phủ Sơn Trà
Lòng ta thương bạn nước mắt và lộn cơm"
Câu ca xưa bên võng mẹ à _ ơi....
Lại vẳng đến nghe sao tha thiết quá!
Nay đứng giữa đất quê người _xứ lạ.
Hơn bao giờ ta bỗng nhớ quê hương
Dẫu biết rằng ngọn gió của muôn phương
Gió xứ Quảng vẫn mang mùi khác lạ
Thấm đẫm tình người làng quê vất vả
Đà Nẵng ơi! Thành phố cảng quê tôi.
* * *
Vĩnh Điện, Kỳ Lam, Thăng Bình, Cửa Hội
Cát trắng Tam Kỳ, đất chua gò nổi
Tên đất quê nghèo ngân điệu hát, vần thơ
Ngọt tiếng mẹ ru con giữa cơn mơ
Sơn Trà ơi! Chắc giờ trông ngóng
Những đứa con xưa nhớ mẹ trở về
Làn gió Thu Bồn đêm đêm kể lể
Với sóng sông Hàn đỏ sắc đất Bazan
Và bàn tay năm ngón Ngũ Hành Sơn
Vươn hùng vĩ như là đang vẫy gọi
Thấy chăng anh tình quê ta mong mỏi
Nghe chăng em lời quê ta nhắn gởi
Mảnh đất chôn nhau trăn trở bao ngày.
* * *
Ôi quê hương ! Hỡi mẹ thân thương
Cũng núi, cũng sông sao bỗng thấy yêu hơn
Phải chăng đấy nơi khơi dòng sữa mẹ!?
Phải chăng đấy vang giọng cười tươi trẻ!?
Của đời ta bập bẹ tiếng đầu tiên
Của đời ta thời thơ bé, hoa niên
Hồn thơ ngây không vướng bận ưu phiền
Tay cắp sách mắt đen tròn cười rúc rích
Bao năm qua giờ đến trường tay cắp sách
Đứng giữa đàn em nhỏ vô tư
Cũng mắt đen tròn cười rúc rích ngây thơ.
* * *
Mấy năm trời ôm một nỗi nhớ mong
Bóng chiều đến lại trông về quê cũ
Cuối nẻo trời xa tìm cánh chim nhắn nhủ
Dòng lệ hoài hương mang vị mặn biển Thanh Bình
Nỗi nhớ từ lâu nén dưới đáy tim mình
Lại bừng dậy xôn xao ngàn sóng vỗ
Tiếng em nhỏ ê a bên trang vở
Khơi lại vết đau muôn thưở, đêm dài
... "Từ ấy xa quê mẹ đến rày
Lắng nghe từng buổi nhớ từng ngày..."
Làm sao đếm được niềm đau ấy!?
..."Đau cả dòng sông, đau cỏ cây..."
(TP)
Về để thấy yên bình trong giấc ngủ
Lời ru ầu ơ ngày xưa cũ
Đã dậy thành sóng vỗ ven bờ...
Chiều chiều ra đứng ngõ sau.................
Hai câu ca dao mở đầu khiến Lan man bồi hồi, giữ mấy đứa em từ ru võng đến bồng xốc nách, Lm bắt chước Má mình hát ầu ơ lời ru này ru em ngủ. Ngỡ quên rồi giờ lại được nhớ. Cám ơn bạn lần nữa.
Lắng nghe từng buổi nhớ từng ngày..."
Làm sao đếm được niềm đau ấy!?
Không biết bạn có tâm trạng này không? Hai câu thơ nói dùm cho bao người, cho nhiều thế hệ rời quê mẹ vì sinh nhai mà vẫn đau đáu cố hương.