NẮNG
Thiếu mưa cây cỏ buồn queo quắt
Thừa nắng suối khô bặt tiếng đàn
Sáng sáng ngóng chờ cơn gió đến
Chiều chiều mong đợi áng mây lam
Xin trời đổ xuống cơn mưa lớn
Cây bớt khô cằn, người bớt than
(Thư_sinh)
Duyên trời run rủi chẳng ai ngờ
Giai nhân đón đợi đưa vào mộng
Tài tử mong chờ ôm ấp thơ
Tình ý cuộn trào khơi cảm hứng
Nỗi lòng tuôn chảy gợi cung tơ
Thư sinh_thục nữ đồng tâm tưởng
Khuấy bút song hành dệt cõi mơ
(Thư_sinh)
Thu đã bước sang tiễn hạ tàn
Sao trời vẫn cứ nắng chang chang?
Thiếu mưa cây cỏ buồn queo quắt
Thừa nắng suối khô bặt tiếng đàn
Sáng sáng ngóng chờ cơn gió đến
Chiều chiều mong đợi áng mây lam
Xin trời đổ xuống cơn mưa lớn
Cây bớt khô cằn, người bớt than
(Thư_sinh)
* * *
Xa nhau vào một buổi chiều tàn
Còn lại nơi này lệ chứa chan
Ngày ấy bên nhau hoà tiếng hát
Giờ đây đôi ngả lỗi cung đàn
Người đi thảng thốt tia chiều tím
Kẻ ở thẫn thờ sợi khói lam
Hình bóng ai còn trong dĩ vãng
Nhớ người chợt thả một lời than
(hoainiem)
Gặp nhau từ buổi toán vào thơ
Hạnh ngộ tương tri thật bất ngờ
Ta : kẻ dốt Văn ưa cõi mộng
Người : dân giỏi Toán thích miền mơ
Ngày : chia đôi ngả vì cơm áo
Đêm : hợp chung đường bởi sợi tơ
Dị mộng đồng sàng thì chán ngắt
Dị sàng đồng mộng mới tình cơ
(Hoainiem)
Lạc bước vào vườn hồn ngác ngơ
Duyên trời run rủi chẳng ai ngờ
Giai nhân đón đợi đưa vào mộng
Tài tử mong chờ ôm ấp thơ
Tình ý cuộn trào khơi cảm hứng
Nỗi lòng tuôn chảy gợi cung tơ
Thư sinh_thục nữ đồng tâm tưởng
Khuấy bút song hành dệt cõi mơ
(Thư_sinh)
năng chỉ toàn trên lý thuyết sách vở và hơi...ngờ nghệch nữa ( ai nói
sao tin vậy). Đọc cái gì, xem cái gì cô cô chỉ thấy được 3 phần nổi, còn
7 phần chìm thì cô cô hình như chẳng thấy ( mà cô cô có nhớ nguyên lý
tảng băng trôi không hử?) (đọc đến đây chắc cô cô lại nghĩ vì Sinh hay
đa nghi, nghĩ người khác xấu), trắng đen, hư thực lẫn lộn mỗi người phải
biết tự sàng lọc mà thôi" Nói như Sinh thì HH là người nông cạn và LẩmCẩm rùi đúng không... hu hu ... Dù sao thì HH vẫn cảm ơn bạn, vì bạn là người duy nhất nói cho mình bít mình là ai... Nhưng như vậy thì là xấu đến cở nào bạn chỉ cho mình nhé.
Mà TS tự nhận ĐẸP CHAI, đúng là phải tự họa cho mình 1 bài post lên xem đẹp 1 ký 2, chai 1 ký 8 hay ngược lại? Đang chờ xác định lại chính xác phần đẹp và phần CHAI của TS nè.
mình để các nàng biết là Sinh đẹp chai và thông minh chứ! HN và mọi người đang
chờ xem tác phẩm tự hoạ của Sinh đó.
Tự tại tiêu diêu những ngày hè
Xào xạc gió vờn trên cành lá
Sáo trúc hòa nhạc cùng tiếng ve ...
(Thu_sinh)
Ô kìa! Sinh trốn khỏi rừng tre
Xuống biển vi vu tắm nắng hè
Đốt bạc tìm tình như đốt lá
Hết hè lê lết một xác ve .
(N&G)
Hoài Niệm thấy Sinh vác nhánh tre
Đuổi ai mà chạy khắp quanh hè
Mặt thì xanh ngắt như tàu lá
Bóng dáng hao gầy tựa xác ve
HN
Nhiều fan đang rất nôn nóng cái vấn đề này đấy.
Tự tại tiêu diêu những ngày hè
Xào xạc gió vờn trên cành lá
Sáo trúc hòa nhạc cùng tiếng ve ... (Thu_sinh)
Xuống biển vi vu tắm nắng hè
Đốt bạc tìm tình như đốt lá
Hết hè lê lết một xác ve . (N&G)
mượn chỗ để hoạ bài này cùng VCN nhé
Bắt chước
chị HN họa thử xem sao
Thu về ta cất tiếng ca vang
Nuối tiếc chi nhau chút nắng vàng
Cứ để gió kia vờn sóng biển
Mặc cho mây đó phủ núi ngàn
Chiều mưa tầm tả thôi thì kệ
Sáng nắng chang chang cũng chẳng màng
Trải cõi lòng mình ra giữa đất
Hong khô phiền muộn lúc đêm tàn .
Chị hoạ lại cùng em nè
Hè về phượng nở khúc ca vang
Khắp chốn ve kêu, ngập nắng vàng
Kẻ ở đô thành tìm xuống biển
Người nơi kẻ chợ trốn lên ngàn
Thôn quê xởi lởi không người đến
Phố xá bon chen lắm kẻ màng
Lạ thật đời người sao lại thế
Ham chi chốn ấy để mau tàn
Lời ai đằm thắm thật chứa chan
Bờ lốc thơ hay hòa tiếng hát
Kèm theo tiết tấu 1 phiếm đàn
Thu Sinh viết tốt Hoài Niệm khéo
Trau truốt câu từ tự khói lam
Họa ké lời vui mong thông cảm
Xin đừng chê trách, một lời than.
Hic. Em viết vui thôi, học theo chị Hoài Niệm ấy mà, hihi. Chúc chủ nhà 1 chiều bình yên và vui vẻ.
Hạnh ngộ tương tri thật bất ngờ
Ta : kẻ dốt Văn ưa cõi mộng
Người : dân giỏi Toán thích miền mơ
Ngày : chia đôi ngả vì cơm áo
Đêm : hợp chung đường bởi sợi tơ
Dị mộng đồng sàng thì chán ngắt
Dị sàng đồng mộng mới tình cơ
Xa nhau vào một buổi chiều tàn
Còn lại nơi này lệ chứa chan
Ngày ấy bên nhau hoà tiếng hát
Giờ đây đôi ngả lỗi cung đàn
Người đi thảng thốt tia chiều tím
Kẻ ở thẫn thờ sợi khói lam
Hình bóng ai còn trong dĩ vãng
Nhớ người chợt thả một lời than