KHÓC NÀNG KIỀU
Hỡi ai! Ai biết chăng ai!?
Mộng xuân nửa giấc, đêm dài năm canh
Ngẩn ngơ nguyệt chếch bên mành
Thẩn thờ nhỏ lệ tiếc nhành thiên hương
Sắc tài chi đó thêm thương
Hoa thơm vùi dập, Tiền Đường sóng xao
Má hồng thôi đã nhạt màu
Nhởn nhơ cánh bướm ra vào vườn xuân
Có hay, ơi hỡi lang quân!
Vì sao thân bạc gian truân chừng này?
Phong lưu chẳng phải người ngay
Đại vương dũng khí cũng say hồng quần
Sa mưu oan khó tỏ phân
Nghìn thu tai tiếng sắt cầm rẽ duyên
Đêm sầu nức nở tiếng quyên
Ngẫm thân tủi nhục Kim Tuyền đã sa
Nghiến răng kêu thấu trời già
mười lăm năm bấy, đời hoa còn gì?
Sum vầy bỏ lúc chia ly
Vắn dài giọt lệ nhớ khi lâm nàn
Chàng còn nhớ nghĩa tào khang
Trăm năm tình ấy đá vàng chẳng phai
Trọn đường tình hiếu, em thay
Tình chung vẹn vẻ riêng đây vẫn sầu
Gẫm suy chạnh nghĩ ngày sau
Cỏ cây như nhuốm tình sầu riêng ta
Tương tư giọt tủi giọt sa
Tình đây cảnh đấy xót xa đoạn trường....
* P/S: + Danh ngôn của "trẻ con" : " Những người bận rộn ngày cuối tuần là những người hạnh phúc.."
+ Câu đố của Người Lớn:
"Rõ ràng là Ngọ mà lại gọi mèo
Rõ ràng là mèo mà lại thích làm Ngựa hoang ( Ngựa vằn) "
Ai cũng cười được cả...
Niệm mới sang tính rủ làm thơ
Thơ mong thơ nhớ thơ chờ
Thơ say thơ tỉnh thơ mơ thơ…tình
Mộng xuân nửa giấc, đêm dài năm canh
Có hay, ơi hỡi lang quân!
Vì sao thân bạc gian truân chừng này?
Huy làm thơ hay thật đấy! Chắc nàng Kiều sẽ biết ơn Huy nhiều đấy vì Huy đã thấu hiểu nàng mà.
Sinh ra đã chịu tiếng là hồng nhan
Người đời khi khóc lệ rơi
Phận hồng khi khóc lệ vào trong tim.
Chúc vui!
Sinh ơi khóc nữa mà chi
Đời Kiều cay đắng cũng vì hồng nhan
P/S?
Không ngờ một đấng mày râu có thể khóc cho Nàng hay đến thế.
Hôm nay N&G mệt quá không đủ sức để ngồi nữa.
Ngủ ngon Huy nhé