20:26 23 thg 12 2008Công khai5 Lượt xem 32
Nó ra trường về nhận công tác được 4 tháng, cái môi trường từ sinh viên sang giáo viên cũng có nhiều thay đổi. Thầy chỉ hơn trò vài tuổi, nhưng đã đứng ở vị trí người thầy thì Nó phải có nhiệm vụ, trách nhiệm dạy dỗ, giáo dục học sinh. Phải làm cho học sinh "sợ" thì mới dạy chúng nó được, Nó nghĩ thế. Nó không bao giờ đùa giỡn trước mặt học sinh, Nó lúc nào cũng tề chỉnh, khuôn mẫu, nghiêm khắc và nghiêm túc như một ông thầy....tu.
Sắp tới lễ Noel, Nó nhớ Noel năm cuối trước khi ra trường, cả đám gần 20 đứa kéo nhau đi chơi, náo nhiệt, vui lắm. Nó rủ cô bạn thân: "ra trường chỉ có 2 đứa mình về công tác chung trường, Noel năm nay P đi chơi cùng tôi nhé! Mà tôi sinh tháng 7, P sinh tháng 12, tôi lớn hơn, P đổi cách xưng hô, gọi tôi bằng anh đi". P nheo nheo mắt cười nhìn nó : "Khao gì mà bắt đổi cách gọi?". P vừa dịu dàng, vừa bướng bỉnh, tinh nghịch. Nó thích chọc P giận, Nó rất thích cái cách P nhìn Nó khi tức giận.
17h30, Nó ghé đón P tại khu tập thể của giáo viên. Món đầu tiên P chọn: hủ tiếu nam vang, bước ra khỏi quán P gọi Nó bằng anh, Nó bật cười. Nó chở P chạy một vòng đường phố Cần Thơ, ghé lại tất cả những nơi mà thời sinh viên Nó và P thích đến, ăn bánh cống, bánh plan ở đường Nguyễn Trãi, uống sữa đậu nành nóng ở sân viện bảo tàng, sinh tố bơ ở quán "Liễu ơ", cạnh bờ sông ( đó là tên quán do lũ bạn tinh nghịch của Nó đặt, vì cạnh bờ sông trồng các cây liễu).
Noel năm đó lạnh lắm, ít khi ở Cần Thơ lại lạnh như vậy, 20h30, Nó và P ghé phi trường. Bắt đầu là các trò chơi: bắn súng, thảy vòng, phao đụng, rút sâm may mắn,....Nó hỏi P: "mệt chưa!? Mình ra bờ hồ đi dạo nhé!". P nói: "Ở đó toàn các cặp yêu nhau họ đi dạo, tụi mình đâu phải người yêu mà ra đó". Nó cười hì hì: " thì mình ra đó xem họ, biết đâu có cái đáng học hỏi" .
Ngoài bờ hồ, gió mạnh hơn, cả hai đã mặc áo len, khoác thêm áo gió bên ngoài, nhưng hình như em vẫn lạnh, nó thấy em kéo khuy áo gió cao hơn. Nó nói: "mình giống người ta nhé! đưa tay đây", đâu phải lần đầu tiên nó cầm tay em mà em mắc cỡ, ( lần đầu tiên Nó cầm tay em năm Nó học lớp 11 cơ!). Tay em lạnh ngắt và hơi run trong tay Nó. Nó nghĩ em lạnh. Nó cởi áo gió, quàng tay khoác thêm cho em. Nó ôm em vào lòng. Không biết lúc đó Nó ôm em để sưởi ấm, hay vì nó muốn ôm em!??? Cũng có thể là cả hai. Nó nghe tim mình đập mạnh, hồi hộp, run...Sao lạ thế!? Nó gan và dạn lắm mà! Nó cảm giác em cũng đang run trong vòng tay Nó, em run vì lạnh, hay em run vì đang hồi hộp giống Nó!? Nó hôn em! Mặt em nóng bừng, em hơi quay mặt tránh Nó....
23h45, Nó và em có mặt tại sân nhà thờ Chánh Tòa. Nó và em đều là kẻ ngoại đạo, lần đầu tiên Nó muốn cầu nguyện một ước muốn.
Đã nhiều năm trôi qua, Nó tự hỏi mình, nếu không có cái đêm giáng sinh ấy, Nó và em có bước qua ranh giới tình bạn không!???

ghê!
Chúc một mùa giáng sinh an bình.
..Nó cũng rất tài giỏi.. À mà...bây giờ Nó đã bước đến đâu rồi???