Sáng rồi mau thức dậy đi
Im lìm nướng mãi đợi gì nữa đây:
Nụ hôn đánh thức mỗi ngày
Hay lời dịu ngọt đong đầy yêu thương?
Nhanh nhanh bước xuống khỏi giường
Hôm nay chẳng phải ngày thường, nhớ chưa?
Ậm ừ em ghét cho chừa
Từ nay chẳng gọi chẳng thưa nữa giờ.
Hẹn ra đảo lúc tờ mờ
Ạt ào nghe tiếng sóng xô mạn thuyền
Ngồi bên ngắm mặt trời lên
Hồn vui bay bổng nơi miền hoang sơ
Phiêu diêu giữa chốn mộng mơ
Hai con tim chạm bến bờ đợi mong
Uống chung một chén hương nồng
Chúc sang tuổi mới ngập trong tiếng cười!
(HN)
Sáng dậy không thấy em đâu
Nên nằm nướng mãi ôm đầu kêu đau
Thích em đến dỗ ngọt ngào
Hôn nhẹ lên trán: “Dậy nào, em thương!”
“Hôm nay không phải ngày thường”
Nên Sói muốn được em nhường chút thôi