Nhà tranh Thư Sinh

Cõi lòng ta rộng mở đón muôn loài
Ta yêu cuộc đời và yêu cả chông gai...

Trang

Chủ Nhật, 5 tháng 12, 2021

VỌNG TƯỞNG

 Đông về - Nhớ quê! 

Hình chụp trong một lần về thăm quê!


Thơ viết thời.... Trẻ Con!

VỌNG TƯỞNG

Xứ lạ trời xa ta vấn vương
Nhọc nhằn dầu dãi chốn phong sương
Mơ màng hồn dõi theo làn gió
Nhắn giúp cho ta hỡi bạn đường!
      *             *            *
Đã mấy năm rồi em nhớ không!?
Những chiều tan học dọc bờ sông
Thì thầm anh kể nàng Chức Nữ
Nghiêng tập em che má ửng hồng
       *             *           *
Ôi! Những tình yêu, những ước mơ
Xa rồi mộng đẹp tựa vần thơ
Mênh mông sóng vỗ hồn hiu quạnh
Ghềnh đá con tim bỗng thẫn thờ
       *             *           *
Trời thu trăn trở mối tình quê
Mây xám mưa dầm ướt lê thê
Bờ lau lặng gió buồn ngơ ngẩn
Bến cũ đò xưa đợi khách về....


Ảnh: Internet


 

Thứ Bảy, 20 tháng 11, 2021

HOÀNG HÔN


Ước gì tôi được cùng em
Bình yên ngắm cảnh êm đềm hoàng hôn
Tay trong tay, nhịp thở dồn
Khát khao như sóng mãi ôm hôn bờ


Cùng đùa nghịch, đối vần thơ
Em cười trêu khẽ: chàng khờ....Trẻ Con
"Ưa làm nũng, thích dỗi hờn
Vòi vĩnh chẳng sợ đánh đòn - hư ghê"

Hoàng hôn trên biển (hình chụp tại Bãi Dài_Phú Quốc)



Thứ Tư, 27 tháng 10, 2021

BÌNH MINH TRÊN BIỂN

Hình chụp tại bãi biển Mỹ Khê-Đà Nẵng


Mình anh đứng trước biển đêm
Thầm mong ước được ôm em vào lòng
Cùng nhau nhìn sóng, ngắm sao
Bờ môi tìm kiếm ngọt ngào nụ hôn

Bình minh đã tỏa tràn trên biển
Mộng mơ kia tan biến cùng đêm
Nhẹ nhàng con sóng vỗ êm
Như đang dành dỗ: đừng thêm nỗi sầu!

 



Chủ Nhật, 3 tháng 10, 2021

ƯỚC MONG

Thơ viết thời... Trẻ Con! =))

ƯỚC MONG

Nếu thế thật !
Nếu tôi là thi sĩ
Tôi sẽ viết vào thơ: núi sông hùng vĩ,
Ruộng lúa xanh rì đón gió đêm trăng
Những nụ cười xinh như đóa bằng lăng
*               *               *

Nếu thế thật !
Nếu tôi là họa sĩ
Tôi sẽ vẽ với một niềm hoan hỷ
Vẽ những cành khô vội vã đâm chồi
Vẽ ánh mắt nhìn của những lứa đôi

Ảnh: Internet

Nếu thế thật !
Nếu tôi là ca sĩ
Tôi sẽ hát không bao giờ nghỉ
Hát cho loài người bớt nỗi đau thương
Hát cho chính mình cảm thấy yêu hơn
*                *                 *
Nếu thế thật !
Nếu tôi là nhạc sĩ
Tiếng đàn tôi sẽ cho đời thêm vị
Nốt nhạc kết thành tiếng pháo râm ran
Thành chuỗi cười, giọng nói ngân vang....


P/s: Nàng Covid "quậy" quá nên không ước làm "Bác sĩ" :)) 




 

Thứ Bảy, 25 tháng 9, 2021

VỌNG CỔ

 

 Bãi Dài- Phú Quốc- Hình chụp năm 2012

Vọng Cổ

Nhờ vọng cổ nhắn đến người vọng cổ
Thời gian trôi, tình xưa nhạt màu rồi
Đàn lạc dây, song loan lẻ nhịp rơi
Chuyển cung oán, tơ lòng kia đã đứt

Đừng nhớ nữa, khi tình xưa đã dứt
Phượng Cầu Hoàng đổi thành khúc chia ly
Sậy liêu xiêu không níu được người đi
Gọi chi nữa!? Khi tiếng đàn im bặt...
                                (15/12/2012)

 

* Vọng cổ: một thể loại nhạc của người miền Tây (đờn ca tài tử) 

* Song loan: Một nhạc cụ trong đờn ca tài tử


Thứ Tư, 15 tháng 9, 2021

ĐỘC HÀNH

 Đảo Lý Sơn_Đỉnh núi lửa Thới Lới_Hình chụp năm 2014

ĐỘC HÀNH 
Đã tưởng rằng quen bước lãng du
Tâm hồn cô quạnh sống trong tù
Đơn thân tìm giấc mơ dĩ vãng
Độc mã chọn đường bước chu du
Nghĩa tình mấy kiếp kìa non Thái
Duyên nợ đôi đàng nọ núi Vu
Đêm khuya vẳng tiếng chày canh nhịp
Khoảnh khắc trôi qua biết mấy thu....!?


 

Chủ Nhật, 29 tháng 8, 2021

MÙA

Xuân về cánh én chao nghiêng
Lòng ai ẩn giấu nỗi riêng không lời

Hạ tàn cánh phượng xác xơ
Hỏi người năm cũ bây giờ ở đâu!?

Mùa thu người nhặt lá vàng
Riêng ta nhặt những úa tàn tình rơi

Đông lạnh, gió thổi, tuyết bay
Bên khung cửa sổ đưa tay hứng sầu


Thứ Sáu, 20 tháng 8, 2021

Ngày...

 


Đưa tay giữ lấy mặt trời

Cho ngày dừng lại đừng rơi xuống chiều





Thứ Bảy, 14 tháng 8, 2021

VÔ ĐỀ

 Hôm nay ngày đẹp: Thứ 7, ngày 7, tháng 7 (âm lịch)_Thất tịch


Có phải em! Người đã yêu tôi!?
Quay về tìm lại tháng ngày trôi
Kinh kệ không dìm được thương nhớ
Trái tim vẫn thổn thức vọng hồi

Tôi thì mãi nhớ bóng hình ai!?
Mong trời mau sáng, đón ban mai
Chờ nơi bến cũ người trở lại
 Em khóc, tôi cười trong cơn say...
 (Thư_Sinh)

 

Mỗi lần đến "Thất tịch" lại nhớ bài "Chức Nữ nàng đâu?" của Lan Man, văn mà như thơ:

Chức Nữ-Nàng đâu?

Category: , Tag:
08/03/2012 09:10 pm
    Ngày "Thất tịch" anh lại lần thư cũ. Tiếng yêu xưa vẫn hiện hữu bên đời. Ngày tháng tiếp và nhiều năm ròng rã, anh ngỡ quên nhưng chỉ tự dối lòng. Lúc yêu nhau em vẫn thường hay hát: "Người từ nghìn dặm về mang nỗi sầu. Nhịp cầu Ô Thước hẹn ước mai sau...", rồi trắc ẩn: tội Ngưu Lang-Chức Nữ, mối tình sâu sao ai nỡ cắt lìa!

  Một câu hỏi anh vẫn thường tự hỏi: căn nguyên nào bắt anh phải xa em? Đã bao lần chúng mình cùng hẹn ước: nguyện đời này ta chỉ có yêu ta! Anh hay hát: "Vì sao thế giới đông người anh chỉ thấy riêng em?...". Em có biết cuộc đời luôn tấp nập, mà anh vẫn cố dõi tìm hình bóng xa xưa trong dòng người cuộn chảy. Dẫu biết rằng người xưa ấy đã thay hình bắt bóng, anh vẫn dối lòng, vẫn đùa cợt với trái tim anh.

  Ông trời ác, chia lìa Ngưu-Chức, nhưng vẫn thương tình cho Ô Thước để họ gặp nhau. Dẫu nhớ thương cuộn tròn trong năm ấy, chỉ được nhìn, được nói, được cầm tay trong ngắn ngủi, cũng thỏa lòng-được nói lời ruột gan. Còn đôi ta dẫu vô tình giáp mặt, em hững hờ như thể gặp người dưng. Riêng anh vẫn mong cầu Ô Thước, chỉ một điều: đầu cầu chỉ có Ngưu Lang. Nàng Chức Nữ đã quên lời dặn trước, nên đêm về anh khắc khoải làm thơ.

   Lời thơ ấy anh đề tặng...biết tặng ai bây giờ hỡi dấu yêu xưa?!
   Trời không ngâu mà đang mùa mưa bão. Anh dặn mình: lòng đừng có bão giông!
(Lanman) 

 Hạ vẫn chưa tàn sao đã thu!?

Mưa còn giăng lối phủ bóng mù

Chàng Ngưu vẫn đợi bên Ô Thước

Chức Nữ đâu rồi!? Vắng bóng thu!?

 (Thư_Sinh)