Ngày ấy, Tôi là sinh viên năm thứ hai, lớp dương thịnh âm suy, chỉ có 12 cô nàng "ngổ ngáo", không anh chàng nào tán đổ, chả biết yêu là gì, chỉ biết học. Mà cũng ít anh chàng nào có can đảm đến gần để tán, vì đến gần lập tức bị 12 cô nàng vây quanh chọc ghẹo cho đến nỗi sợ chạy.... mất dép luôn.Vậy mà có một anh chàng bên lớp Anh văn có can đảm "trồng cây si" cô nàng hoa khôi của lớp, mặt mũi hình thức của anh chàng cũng sáng sủa dễ coi có thể gọi là....đẹp trai, nhưng không hiểu sao cô bạn cứ thấy anh chàng đến gần thì...bỏ chạy, anh chàng vẫn kiên nhẫn tìm cách tiếp cận, sinh nhật cô bạn, anh chàng ôm một bó hoa hồng thật lớn, thật đẹp, đứng đợi ở chân cầu thang, tan học, cô bạn đi xuống thấy anh chàng đứng chờ thì bỏ chạy ra nhà xe, anh chàng ôm bó hoa hồng....đuổi theo, cô bạn lên xe dông tuốt. Để anh chàng thẫn thờ một mình ôm bó hoa đứng ở nhà xe...
Tiếp cận trực tiếp không được, anh chàng đổi chiến thuật, tiếp cận gián tiếp. Anh chàng viết thư và nhờ một cậu bạn học chung lớp tôi chuyển giùm, nhưng khi biết chủ nhân của bức thư là ai thì cô bạn nhất quyết không nhận, bức thư được chuyền qua, chuyền lại và rơi ngay vào tay một tên thuộc dạng "Tôn ngộ không" của lớp, hắn xé ra xem lập tức, xem xong hắn ôm bụng cười lăn lộn. Mọi người trong lớp tò mò đến xem, tôi cũng có trong số tò mò đó. Thư viết kín 4 trang giấy, nhưng hai câu thơ kết thúc là làm tôi có ấn tượng nhất nên đến bây giờ vẫn nhớ:
"Ước gì anh được làm con chó
Để suốt đời quanh quẩn bên chân em..."
Tôi hiểu ra, tại sao cô bạn cứ thấy anh chàng đến gần thì....bỏ chạy.